new icn messageflickr-free-ic3d pan white
View allAll Photos Tagged ngực+trần

tớ chụp bằng máy của chị Ngân. đây là bạn Tùng và Moonie Jo ♥

màu ảnh này thế nào hã mọi người ?

-

For Moon :) be strong !

Có thể vì em ích kỉ, em mới yêu anh.

[...] Có một buổi tối em khóc khi nhìn thấy anh trong diện mạo rất khác, là anh mà không phải là anh, không phải là anh nhưng chính là anh. Em nhìn thấy anh phía xa kia dưới ánh đèn rực rỡ trong bàn tay trong bước đi trong hơi thở của những con người khác, em lắng nghe mình vẫn thấy tim đong tràn đầy hạnh phúc quen thuộc, phải là anh nơi đó, và nơi ngực trái mỉm cười bao dung, thản nhiên nghe em, hãy sống bằng đam mê của đời người kiếp này dù thăng hoa một lần rồi bùng vỡ...

-Trái tim son trẻ-

-

buồn khi nghe bài này.

soundcloud.com/duong-dai-duong-3d-2/sunshine-alone-3d

 

BAN MAI Ở BIỂN

 

Biển tuôn trào, đánh thức đam mê

Xanh hoang dại bờ yêu đắm đuối

 

Ban mai vuốt ve

Mặt trời nở bừng từ ngực em rực cháy

Ánh sáng làn da xôn xao

Cánh buồm anh no gió lướt nhanh

 

Biển chuyển biến theo từng bước chân em

Cơn hứng tình thiêu đốt

Run rẩy điệu nhạc theo bàn tay tìm kiếm

Vật vã sóng đuổi nhau

 

Ban mai ở biển thiêu cháy thân thể nhau

Em quay tròn trong suốt

Em bay lấp lánh trên cánh đồng tưởng tượng

Gió đổi hướng bất ngờ

Ngẫu hứng cơn thèm nuốn

Trận hồng thủy nhấn chìm anh và em.

 

Thơ TRẦN HỮU DŨNG

 

............

 

- 1st Place Winner Theme Contest: SUNRISE and display on Front Page of the group: "Viva la Vida!"

- Photo of the Day (20 August 2010) and displayed on front page in “flickr Travel Award” group.

Pho tượng thần Huyền Thiên Trấn Vũ được đúc bằng đồng đen vào năm Vĩnh Trị thứ 2 (1677), đời Lê Hy Tông [3].

 

Tượng cao 3,96m, chu vi 8m, nặng 4 tấn, tọa trên tảng đá cẩm thạch cao 1,2m. Tượng có khuôn mặt vuông chữ điền nghiêm nghị nhưng bình thản hiền hậu, mắt nhìn thẳng, râu dài, tóc xoã không đội mũ, mặc áo đạo sĩ ngồi trên bục đá với hai bàn chân để trần. Bàn tay trái của tượng đưa lên ngang ngực bắt ấn thuyết pháp, bàn tay phải úp lên đốc kiếm, kiếm chống trên lưng rùa nằm giữa hai bàn chân, quanh lưỡi kiếm có con rắn quấn từ dưới lên trên. Rùa, rắn và kiếm là biểu trưng của Huyền Thiên Trấn Vũ.

 

Theo như sự tích được ghi chép ở đền thì Huyền Thiên Trấn Vũ là thần trấn quản phương Bắc, đã nhiều lần giúp nước Việt đánh đuổi ngoại xâm: Lần thứ nhất vào đời Hùng Vương thứ 6 đánh giặc từ vùng biển tràn vào, lần thứ hai vào đời Hùng Vương thứ 7 đánh giặc Thạch Linh... Trong bản ghi chép còn có chi tiết Huyền Thiên Trấn Vũ giúp dân thành Thăng Long trừ tà ma và yêu quái, giúp An Dương Vương trừ tinh gà trắng xây thành Cổ Loa, diệt Hồ ly tinh trên sông Hồng đời Lý Thánh Tông...

 

Pho tượng Huyền Thiên Trấn Vũ là một công trình nghệ thuật độc đáo, đánh dấu kỹ thuật đúc đồng và tài nghệ của các nghệ nhân Việt Nam cách đây 3 thế kỷ.

Phép lạ ở đời thường...

 

Đơn giản là hạnh phúc <3

 

Những lúc nó mang nụ cười tới thật nhiều ^^

 

Những lúc nó lóe lên ánh sáng trong bóng tối cô đơn <3...

 

Rồi địa ngục trần gian mở cửa khi nó vụt mất...

 

Để chờ 1 phép màu khác đến : )

 

Thói quen sẽ thay đổi được nếu biết chấp nhận và tồn tại song song ^^..

Yêu em trong một ngày anh nhé!!!

Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi...

-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!

-Nghĩa... nghĩa là sao??

-Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !!

-Em đùa hoài !!

-Em không biết nói đùa bao giờ.

 

***

 

Hà Nội một ngày cuối năm, rét đậm và đẹp... Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ... là về người con gái bên cạnh tôi đây !!

-Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé !!

-Ừ ừ...

-Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu... phải thích thú cơ.

-Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy !! - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và... hạnh phúc.

Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá !! Một cô bé Sài Gòn có cái giọng Hà Nội pha trộn, nhõng nhẽo và dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu nổi !!

Tôi nhớ, ngày mốt cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang b kho liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì nhỉ ?? Dù chỉ là một vở kịch, tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất ...

Sáng hôm sau..

Reng !!!

-Ngốc ạ, đến chở người yêu đi sáng nào, lười biếng thế là em không yêu nữa đâu nhé !!

-Vâng vâng, anh biết rồi ạ...

Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà "nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế kia rồi kia đấy....

Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Chẳng là em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, nhưng lúc nào trông tôi mặc áo sơ mi, em cũng reo khẽ lên thích thú... Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà rất đỗi hạnh phúc, bầu trời trong xanh làm nền cho mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải...

Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc kh choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động...

Nhưng không, nàng nh mặt... Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, "anh lại bê bối thế này nữa à ??", nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và.. chải tóc cho tôi. Thề có trời cao, tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt. Vì... tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi....

Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo thế là anh người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được ....

Chúng tôi đi phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời mùa đông đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt đạp gà như em mong muốn. Em tôi ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ... Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan.... Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi :

-Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?

Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế... Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.

Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động... Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất.

-Anh kia, ai cho chụp hình tui zậy hả? - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.

-Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.

-Bé nào mà bé? Tui... lớn rồi (rõ ràng em đang mặc áo dài). Anh chụp hình là phải xin phép nghe hông !!

-Ơ, anh xin lỗi.....

-Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì.... cứ chụp đi. Thoải mái, miễn có dắt đi chè !!

Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi mì tôm gói và tối đến gói mì tôm...

Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết thế nào được, ta vẫn là hai con người ở quá xa nhau..... Tạm biệt em, em nhé !!

Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức, cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn lần cuối....

-Ai cho anh đi mà không nói với tui một tiếng ??

-Sao em biết??

-Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết... Cầm lấy này !! Thôi, tạm biệt anh nhé !!

Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu.. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt.... "Hà Khiết Linh 090........ / SG nhớ HN.."

-Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không? - Em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi.

-Một tháng !!

-Vì sao lâu thế?

-Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không...

-Ngốc lắm đấy nhé... Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?

-Uh, tốt lắm....

Đột nhiên

Em khóc !!!

Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề... Nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ....

Vì sao thế.... tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời.....

Trời đông lạnh lắm !!!

 

***

 

Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn, em ra đi.... Để mặc tôi cùng với chiếc kh len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé"... rồi lại "Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi"... Em làm tôi đau tim !!

Em làm tôi đau tim !!

Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc kh len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau...

Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu có dành cho nhau ?? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, nhanh vội rồi cũng chóng tàn....

Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau....

Bíp bíp, có tin nhắn, của em !!!

Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu : "Anh hãy quên em đi !!"

Làm sao tôi quên được ???

Không cần suy nghĩ, không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc kh len màu tro... Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ.... Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi...

Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức... Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ....

Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy... Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi... ngỡ ngàng nhìn tôi.....

-Anh đi đi!!

-Sao thế em??

-Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?

-Anh chỉ muốn biết vì sao thôi.... em hãy giải thích cho anh hiểu....

-Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả...

Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa...

Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên "Anh về đi, người yêu tôi đây" !!

Thôi, thế là... hết !!!

Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên bg ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày ??? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ....Tôi vò chiếc kh len màu tro trong tay...

Thật là một thằng ngốc !! Như em vẫn mắng ấy !! Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc......

Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy, trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi....

Alô !!

-Chào anh, tôi là... một người lạ - giọng con trai miền Nam

-Anh là ai??

-Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?

-Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.

-Em gái tôi tên...Khiết Linh.

Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy... Nhưng không kịp nữa rồi !! Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em...

Ngày tháng năm....

Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số đt cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì không nhỉ??

Ngày tháng năm....

Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không ??

Ngày tháng năm....

Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh không biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?

Ngày tháng năm....

Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy.... Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại... yêu anh trong một ngày, thế thôi.... Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi...

Tất cả chỉ vì ... một c bệnh không thể chữa khỏi.....

Ngày tháng năm...

Anh đến tìm !! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết...... Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên "Người yêu tôi đây !!".

Cả một đời, em chỉ có một người yêu là anh thôi....

 

***

 

Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó... Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc kh len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ.....

Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.

Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất...

Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời....

Gió thổi chiếc kh len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc kh có màu tro buồn đến vậy..... Tất cả như một định mệnh, gió tung tro tàn quá khứ lên.... cho người sống còn đau....

Gió thổi bay đến ngày quá khứ... có cô bé quàng chiếc kh len màu hồng, cười mím chi....

-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé !

 

***********************

tao yêu mày lắm đồ khùng của tao =))

mày phải bên tao đó mày mà chui đi đâu tao kím được là mày chết đó

Hù ma =))

 

Tiếng gào trong đêm

Ghe chòng chành giữa dòng nước, tôi sợ hãi ngồi bám chặt mạn thuyền, mắt láo liên nhìn trời đêm sáng lờ mờ ánh trăng mười chín. Chúng tôi ngồi dồn đống trong khoang thuyền. Hai tên đàn ông to người chèo ghe gõ nhẹ trên mui báo hiệu đã đến nơi tạm an toàn, chúng tôi có thể cử động đôi chút. Người chèo mũi vén tấm lá che mui nhìn vào.

 

"Bây giờ mình phải đi bộ một khoảng, tui dẫn hai người một lần. Chia ra để khỏi lộ. Mấy người khác cứ ngồi đợi đến phiên, nhớ đừng nói chuyện lớn tiếng."

Hắn dẫn hai người đàn bà ngồi sát cửa mui đi trước. Cả đám ngồi đợi ẩn nhẫn. Tim tôi chưa hết hồi hộp đập thình thịch thể như bất cứ người nào ngồi gần cũng đều có thể nghe được nhịp ấy. Phong nắm tay tôi. Tay Phong đẫm mồ hôi và lạnh. Tôi phải ngồi bệt và khom lưng, hai đầu gối co đụng cằm, gọn lỏn trong lòng Phong. Khoang ghe quá chật cho mười người ngồi lèn nhau, phía ngoài còn tấn mấy buồng chuối mùi nhựa nồng chát. Bên trái tôi, cha mẹ Phong dúi sát nhau. Một bé trai độ bốn, năm tuổi, bị uống thuốc ngủ, nằm im lìm trong lòng cha nó. Bà vợ ngồi kế bên, chân trái đạp chân tôi nhưng hình như bà không biết và tôi cũng không thể dời chân đi nơi khác. Đành chịu. Người con gái ngồi kế có lẽ là em gái bà, mặc bà ba đen như gái quê, mặt từa tựa nét.

 

Khí trời đêm hơi lạnh nhưng bên trong khoang, nóng hầm hơi người. Hình như cái nóng hậm hực ấy tăng gấp bội vì trộn lẫn với nỗi căng thẳng bập bùng ngập ngụa không gian. Tôi lén nhìn đồng hồ giấu trong ngực áo. Khoảng 2g15 sáng. Tôi thì thầm nơi tai Phong "Hơn hai giờ sáng rồi anh." Phong gật nhẹ đầu. Người đàn ông chèo lái ngồi im như pho tượng. Đôi khi ánh mắt của hắn lấp lánh nhẹ dưới ánh trăng khi chớp. Cái mũi dài mang nét khoằm khiến mặt hắn lộ đầy vẻ gian ác nhưng nụ cười nở rộng với hàm răng thưa làm giảm bớt ấn tượng xấu nơi người đối diện. Hắn mặc áo bà ba đen, tay áo xắn quá cùi chỏ.

 

Người đàn ông đưa hai người đàn bà lội bộ băng qua hàng cây thấp trở lại. Hơi thở của hắn nóng hôi hổi phà ngay mặt tôi khi thò đầu vào khoang kêu người đàn ông ẵm đứa con ngủ mê mệt. Người chồng bò ra đằng lái, vác đứa bé trên vai như vác bị gạo mò mẫm bước lên bờ. Vấp phải vật gì trên bờ đất, ông chúi nhủi suýt té, tay cố giữ thằng bé, người lảo đảo bước quàng xiên lòm khòm rồi mới đứng thẳng lên được.

Tên đàn ông dẫn đường mặc áo sơ mi màu nâu đen, quần tây nhàu nát ống nhỏ túm hơi ngắn trên mắt cá, có chỗ sờn, đôi dép mỏng. Hắn ta tương đối trông được hơn người ngồi lái. Với nước da tái, môi thâm vì thuốc lá nhưng lại vẽ nên một nụ cười thật đẹp với lúm đồng tiền bên trái, kẽ răng đóng nhựa thuốc. Đôi mắt mí to với hàng mi rậm, duy có ánh mắt của hắn là không thẳng thắn, còn ngoài ra hắn dễ dàng lấy cảm tình của người xa lạ với giọng nói trầm và chậm.

 

Tôi và Phong chưa bao giờ gặp hai người đàn ông này. Chuyến đi này chúng tôi qua trung gian bởi người bạn thân giới thiệu. Người bạn đó đã đến Mã Lai an toàn, chính vì vậy mà tôi và Phong mới tin tưởng nơi người trung gian này. Hơn nữa, chuyến đi có cả gia đình người thân gì đó của người trung gian cùng đi, như vậy thì không có gì để chúng tôi lo ngại. Thường là chắc ăn, người trung gian mới dẫn gia đình đi sau khi đã mối lái nhiều lần có vàng có tiền làm của hoặc manh mối bắt đầu bị lộ. Ba mẹ Phong và tôi phải xuống Cần Thơ, giả đi thăm bà con. Tôi mặc hai bộ đồ trên người, giấu theo ít vàng và nữ trang. Phong mặc quần áo nhăn nhíu không ủi. Mẹ Phong thì mặc bà ba quần thâm. Ba Phong thì vận đồ rách, vá chùm vá đụp mấy chỗ, chân mang dép rách quai cột nối bằng cọng kẽm. Tất nhiên là không dễ gì qua mắt người miệt quê đó nhưng hình như họ cảm thông (hay tội nghiệp) trước sự trá hình không mấy chỉnh nên tôi thường bắt gặp ánh mắt ái ngại nhìn mà không dám hỏi vài lần suốt đường đi.

 

Đến nơi, cả bốn được dẫn đến một căn nhà nằm dựa mé sông chờ đến tối mới xuống ghe nhỏ theo sông ra cửa biển nơi có ghe lớn đợi sẵn. Trong nhà có độ hơn mười người khác đợi sẵn khi chúng tôi đến rồi chia nhóm theo ghe. Tôi dặn Phong tìm cách đi chung với người trung gian, bảo đảm hơn. Phong gật nhưng gia đình người đó cả thảy là tám, thêm hai người thì vừa đủ cho một chuyến. Nhưng tôi lẫn Phong đều không muốn đi tẻ riêng thành ra đành phải chờ chuyến chót, mười người, hơn mười giờ tối.

 

Thoạt đầu, ngồi chen chúc trong khoang, tôi muốn ngộp thở với hơi người và mùi bùn non lẫn mùi nước đọng hôi hám nơi đáy ghe. Hai người chèo bắt chúng tôi khom lưng gần như nằm mọp xuống, tấn bên ngoài dằn bên trên, mấy buồng chuối xanh ngắt sau khi đậy bao bố tời dơ bẩn lên đầu mọi người. Đường đi may mắn yên tĩnh không có chuyện gì xảy ra tuy rất chậm và kéo dài như không bao giờ đến nơi.

Người đàn ông dẫn đường trở lại, kêu bà vợ và cô em gái của bà cùng đi. Tôi chợt ngửi phải mùi nồng tanh tưởi nơi áo hắn khi hắn nghiêng người khều vai bà vợ. Bỗng dưng tôi nghe lợm giọng không hiểu tại sao. Cái mùi thật lạ lùng. Bóng tối trong khoang không cho phép tôi nhìn rõ mặt hắn. Mùi tanh đến lạ. Hơi thở của hắn cũng nặng nề hơn. Tôi thì thào với Phong sau khi hắn đã đi.

"Anh có nghe mùi gì không?"

"Không. Mùi gì?"

"Có mùi tanh tanh kỳ lắm... "

Phong bâng quơ qua chuyện.

 

Mùi bùn đó mà."

Cũng khá lâu người đàn ông dẫn đường mới trở lại. Có thể hắn đi không lâu lắm nhưng khi chờ đợi thì năm ba phút dễ biến thành năm ba giờ. Chỉ còn bốn người trong khoang. Hai tên đàn ông bàn tính nho nhỏ trên bờ. Tôi bỗng nghe gai ốc nổi đầy người. Tôi nắm chặt tay Phong. Mồ hôi tươm ướt lưng. Người đàn ông đẹp trai kêu chúng tôi ra khỏi khoang. Hắn nói, giọng khoan thai.

"Bây giờ tui dẫn ông bà đi, hai người một. Để khỏi mất thì giờ, hai người đi với anh Ban, hai người đi với tui. Tụi tui đi hai đường nhưng đường nào cũng dẫn tới chỗ ghe lớn. Đi đông nhiều tiếng động dễ bị lộ. "

 

Rồi không đợi phản ứng của người nào hết, hắn hất hàm người mũi khoằm tên Ban, đẩy cha mẹ Phong về phía đó. Quay nhìn hai đứa tôi, hắn cười, hàm răng lởn nhởn dưới ánh trăng, bóng đen lúm đồng tiền nổi rõ trên má, rồi hắn quay lui bắt đầu đi về phía rừng cây thấp. Phong nắm tay tôi đi theo hắn. Rừng cây tối mờ dù là rừng thưa, bóng lá đen ngòm trên đường lồi lõm. Tôi vấp té loạng choạng nhiều lần, đi chậm hẳn lại.

 

Chợt một nhánh cây đập vào mặt đau điếng, tôi khựng lại, giằng tay khỏi tay Phong rồi đỡ nhánh cây cúi người lom khom. Bỗng dưng, tôi nghe thấy... không chắc mình nghe đúng, nhưng tứ chi chai cứng. Thứ âm thanh nhọn như tiếng mèo gào giữa khuya. Tim tôi đập nhịp cuồng. Tôi quờ quạng tìm tay Phong. Chàng đứng sát tôi, chợt tôi cảm thấy cả người mệt mỏi và thỏng dài. Người đàn ông dẫn đường quay nhìn hai đứa tôi. Bóng tối mờ nhưng tôi vẫn thấy được ánh mắt kỳ lạ của hắn. Bỗng nhiên nỗi sợ hãi ùa tới tràn ngập người tôi với sự im lặng kỳ lạ của người dẫn đường không thúc hối khi thấy chúng tôi khựng lại. Hắn không hề kêu chúng tôi nhanh bước. Thời gian đứng khựng và cả ba đứng im như chờ đợi phản ứng của nhau. Chợt Phong kéo ngược tay tôi chạy trở lại hướng vừa rời đi lúc nãy. Tôi chạy cuống cuồng theo tay kéo mù loà. Rừng cây như mê hồn trận, chúng tôi chạy bất kể mọi thứ.

 

Rồi cả hai cũng trở lại được bờ sông nơi ghe cặp bến. Người đàn ông tên Ban đang cúi khom lục lọi chi nơi bóng đen nằm im bên chân hắn. Tôi đứng sựng kêu không ra tiếng. Miệng lưỡi dính thành một khối nghèn nghẹn. Bóng đen dưới chân hắn là mẹ Phong, nửa trên loã thể, tư thế co quắp, mặt úp xuống bùn. Ban hình như cũng không ngờ sự có mặt của tôi và Phong. Hắn đờ người, tay còn cầm sợi dây chuyền vàng lòng thòng. Trong khoảnh khắc chúng tôi nhìn hắn, nhìn cái búa bửa củi vất bên chân. Tôi không thấy máu vì bóng đêm làm nhoè bẩn mọi thứ. Nỗi sợ hãi dâng lấp trí óc. Ý nghĩ lướt thật nhanh trong đầu. Tôi đã hiểu tại sao chúng muốn dẫn từng hai người một. Tôi sực nhớ đến người dẫn đường. Đầu óc hoảng sợ nhưng vẫn còn sáng suốt để nghe rõ tiếng chân chạy đuổi và tiếng la của hắn đâu đó "Ê Ban, coi chừng tụi nó chạy. Ban! Ban! Tụi nó chạy rồi!" Phong vụt chạy về chỗ neo ghe. Tôi chạy theo tay níu của Phong đến sát mé nước, chân vấp vật gì. Tôi ré lên như đạp phải giòi. Nhìn xuống, ba Phong nằm nửa người vùi dưới nước. Phong khựng lại vì tiếng la của tôi rồi đẩy tôi ra sông. Tôi sặc sục, nước mới ngang ngực. Phong hét vào tai tôi.

"Lội mau lên, lội ra giữa sông."

 

Tôi bơi hối hả, tay chân nặng chình chịch vì hai bộ đồ ướt nước. Tôi quay cuồng tứ phía, không rõ mình bơi về hướng nào mới đúng. Tiếng người la hét sau lưng nghe chói tai đến độ hãi hùng. Một tràng đạn bắn vãi quanh tôi và Phong. Chàng đè đầu tôi ngụp xuống nước. Không mấy lâu, tôi ngộp thở hất tay Phong trồi lên hớp không khí. Súng nổ liên hồi như sát mang tai. Tôi luýnh quýnh đập tay chân loạn xạ, chưa đầy mấy phút đã mệt lả. Tôi càng ráng trồi lên chừng nào thì lại càng chìm xuống nhanh chừng nấy. Tôi lặn hụp lên xuống như người sắp chết đuối. Có lẽ nhờ vậy mà tôi tránh được đạn bắn xối xả chung quanh. Phong khi lặn kéo tôi hụp xuống, khi nổi đẩy tôi trùi tới. Tôi bơi tới tấp với cảm tưởng mình nổi ì một chỗ. Đầu óc tôi rối loạn nhưng hình như vẫn tỉnh táo, rất tỉnh táo để thấy ánh trăng mờ trên cao, cây cối đứng im nơi bờ, bóng nước lấp lánh quanh mình, hơi thở hào hễn, cơn mệt muốn đứt hơi và mấy bóng đen trên bờ với loạt đạn dữ dội. Tôi bơi như máy, hơi thở dần ngắn với nước tuôn vào mũi mồm sặc sục. Biết mình không đủ sức, tôi thả ngửa để Phong vịn vai đẩy đi. Hình như chúng tôi đã ra được giữa sông. Tôi nhìn vào bờ, chỉ thấy dạng cái ghe, hai bóng đen tàn ác nhoè lẫn trong bóng đêm nhưng ánh lửa nháng với tiếng nổ vẫn hiện hữu. Tôi đạp chân phụ sức với Phong, mắt nhìn thẳng lên lòng đêm có trăng sao đầy đủ. Trời đất có đó nhưng hình như bịt tai im lặng trước hành động dã man. Tôi nhẩm cầu những đấng tối cao mà tôi có thể nghĩ đến trong nhịp tim hỗn loạn.

Tiếng súng bỗng im. Sự im lặng hãi hùng đè chụp lấy tôi. Tiếng đập nước vùng vẫy của chúng tôi bỗng trở thành tiếng động duy nhất rõ mồn một trong đêm. Tôi lật sấp người lại tiếp tục bơi, bờ bên kia vẫn còn xa thăm thẳm. Có bơi mới thấy con sông không nhỏ như tôi tưởng khi còn ngồi trên ghe. Phong nhìn lại rồi nói qua hơi thở đứt quãng.

"Tụi nó chèo theo... bơi lẹ... lên em... May ra mình... thoát."

Câu nói của Phong lại được đệm bằng tiếng súng nhưng rời rạc hơn lúc nãy. Tôi muốn bịt tai để đừng nghe thứ âm thanh dữ dằn chở đầy gai nhọn đâm thẳng tim óc. Tôi nhìn lui, không hiểu sao trong lúc bấn loạn, trí óc vẫn tiếp tục có lúc minh mẫn để thấu suốt những thứ không dính dáng gì hết, quanh mình. Chiếc ghe trôi lừ lừ ra giữa sông thật nhanh. Lửa đỏ loé quanh. Tôi nghe được tiếng giầm quậy nước lẫn với tiếng súng mỗi lúc thưa hơn. Tiếng lủm chủm của đạn rơi không còn nghe gần đâu đây nữa mà vạt xa xa về phía bờ bên phải. Phong kề tai thì thào.

"Tụi nó không thấy mình. Em bơi nhẹ dưới nước trôi lần vào bờ, đừng gây tiếng động mạnh. Khi tụi nó bắn thì mình bơi nhanh hơn một chút."

Đám lục bình nhẩn nha trôi đâu đó làm hai tên đàn ông lầm lẫn. Chúng la hét lẫn nhau.

"Mày bắn lục bình không hà, Ban! Ê. Đ.m. tụi nó trôi hướng này sao mày cứ bắn hướng đó hoài vậy? Đ.m. giết có hai đứa mà cũng không xong, biết làm gì ăn đây mậy?"

"Câm cái miệng của mày lại. Đứa nào để xẩy? Hả? Mẹ cha nó, tao bắn đúng chỗ, chắc tụi nó chìm rồi. Không tin thì thôi. Đ.m, bỏ cho rồi. Sống chết kệ mẹ tụi nó. Về cho xong, trời gần sáng rồi, làm cả đêm, mệt chết mẹ!"

 

Mọi thứ vụt im. Không có tiếng chèo lẫn tiếng chửi thề. Tay Phong nắm cứng vai tôi trong khoảnh khắc rồi buông. Tôi chúi đầu sát mặt nước, tay chân cố khuẫy thật nhẹ nhưng vẫn mang cảm tưởng nặng chịt lào xào khuyấy nước. Im lặng nặng như tấm màn sũng nước phủ đè lên tâm trí. Tim tôi đập rối rít, mạch máu nhảy theo nhịp tim hào hễn, tai tôi nghe được tiếng bình bịch của tim mình tưởng như ai cũng đều nghe ra. Chợt có người dúi chân tôi xuống. Tôi hơi giật mình khi chân đạp phải lớp sình mềm. Phong đứng, mặt ngửa chừa mũi thở, cả đầu dìm gần hết dưới nước. Tôi bắt chước Phong, đỡ mệt vì chân chạm đáy sông nhưng phải đổi chân chống vì lớp sình mềm khiến chân chuồi nghiêng không vững. Được một lát, tôi ngẩng nhìn vừa lúc bóng đen nơi ghe lên tiếng.

 

"Đằng kia kìa. Đó. Đ...đ... tụi nó vừa hụp xuống. Chỗ này nè. Mày bắn chỗ đó coi."

Phong nắm tay tôi kéo hụp xuống nước. Nghe được câu nói của người trên ghe nên tôi kịp chuẩn bị để hít một hơi không đến nỗi chịu ngộp lâu. Đạn bắn tung toé sát nơi tôi đứng. Phong dò dẫm bước đi dưới nước. Tôi bước theo mò mẫm, chân đạp sình loạng choạng nhằm nơi trũng sâu làm tôi hốt hoảng bíu chặt tay Phong. Miệng há ra bất ngờ khiến nước ùa vào mồm, tôi ngột ngạt trồi đầu lên thở. Trước mặt, đám lục bình kẹt nhánh cây chết dồn đống bên bờ. Tôi truồi sâu vào đám lá, chỗ nước cạn ngang bụng nên ngồi chồm hỗm dưới nước. Bóng ghe đi ngang thật rõ. Tiếng nói chuyện vang vang.

"Kệ mẹ tụi nó, về cho rồi. Mày cất đồ chưa?"

Giọng trầm khoan thai trả lời như không bị ảnh hưởng chi hết với hỗn loạn máu me vừa rồi.

 

Rồi, hỏi hoài! Xét hết mấy cái thây rồi. Trừ khi nào họ nuốt vô bụng thì tao chịu chớ... Ờ, hay là mình quay lại mổ mấy cái thây đàn bà. Tụi nó có khi nuốt hột xoàn..."

Giọng kia bẳn gắt hơn. "Sao hồi nãy hổng nói? Mẹ nó. Xì. Đ.m, gì cũng mày. Đợi xong rồi mới nói. Xẩy hết hai đứa... Gần sáng rồi, mổ miết gì nữa. Đ. m.."

Tiếng nói nhỏ dần theo dạng ghe loãng dần trong đêm tối. Phong đứng dậy, lần mò trượt lên trượt xuống với lớp sình nơi bờ rồi mò lên bờ đất. Tôi đạp sình nhão nhoẹt len chảy qua mấy kẽ chân, theo Phong lên chỗ có đất cứng. Bờ đất đầy rễ chằng chịt của thân cây chết, không rõ cây gì. Tôi lại vấp chân đau điếng nhưng cơn đau không đủ nồng độ để tôi nhận biết lâu hơn. Ngồi bệt xuống, tôi lần mò ngực áo tìm đồng hồ. Ánh lân tinh mờ ảo. 4g20 sáng. Tôi nói với Phong, hơi khựng lại khi nhận ra mình lạc giọng.

"Gần bốn rưỡi rồi anh. Giờ tính sao đây?"

 

Phong cởi áo vắt nước không trả lời. Tôi cởi bớt một bộ đồ bên ngoài cố vắt cho ráo rồi phơi đại trên mấy nhánh cây gần đó. Hơi lạnh thấm qua lần áo ướt còn lại trên người khiến tôi nổi ốc. Cả người tôi run từng cơn theo phản xạ cơ thể. Tôi ngồi bó gối, hai tay ôm chân co ro. Phong choàng tay qua vai tôi cho ấm. Hai đứa chúi vào nhau. Trí óc tôi dần dần tỉnh và tôi cố tránh không nghĩ đến những gì vừa xảy ra.

 

Rừng cây thưa thớt không một bóng nhà hay bóng đèn. Sao thật sáng và thật nhiều. Tiếng ếch nhái ễnh ương đâu đó nổi lên thật bình yên như không có chuyện gì xảy ra. Nước mắt tôi rơi chầm chậm nhiểu trên tay mới hay. Cơn sợ hãi lắng xuống, giờ chỉ còn lạc lõng khốn cùng sau cơn bão tàn khốc. Tôi mang cảm tưởng vừa rỗng không vừa đầy ắp đến độ muốn nôn. Không biết tôi nên nói gì, làm gì. Sau con giông tàn bạo, sực thấy mình không là gì cả, tay chân dư thừa, đầu óc đầy rẫy những hình ảnh chết chóc và cảm tưởng mình rất mỏng manh dễ bị xúc phạm thì lấp đầy cả người.

Giọt nước mắt đầu rơi xuống, khơi dậy trùng dương trong tôi. Tôi khóc ngon lành như chưa bao giờ được khóc. Trí óc lần mò trở lại xác người vấp phải nơi mé nước, sợi dây chuyền vàng đong đưa nơi tay gã đàn ông cúi mình trên cái xác trần. Hoá ra, tim tôi hụt nhịp, những người chung ghe đã chết. Tôi nhớ đứa bé trai ngủ mê vì thuốc. Cô gái trẻ thì thầm với tôi "Bồ em ở Texas. Ảnh hứa sẽ đón khi em tới đảo. Mấy năm rồi em chỉ đợi có dịp này. Tưởng sẽ không bao giờ gặp rồi chứ. " Giọng cười khẽ vui sướng đầy hy vọng của cô. Giờ thì thật là không bao giờ gặp. Tôi gục đầu ủ rũ với nước mắt. Phong ngồi im lặng lẽ. Chúng tôi đã gặp phải lũ cướp cạn tàn ác. Lũ cướp cùng màu da cùng tiếng nói với mình. Tôi thường nghe nói đến hải tặc Thái lan nhưng chưa nghe nói đến lũ cướp cùng màu da tiếng nói với mình. Giờ thì tôi hiểu, nạn nhân chết cả, lấy ai kể lại câu chuyện thương tâm nơi bờ sông vắng. Biết bao bờ sông vắng đã chứng kiến những cảnh tượng tương tự? Tôi lau nước mắt trên tay áo còn ẩm ướt, nằm lăn ra đất. Phong nằm theo, gối đầu tôi lên tay chàng. Tôi sờ soạng mặt Phong trong đêm tối mờ, ngón tay tôi ướt khi lướt ngang mắt. Tôi vùi mình trong lòng Phong, cảm kích và đau đớn vô vàn.

 

o O o

 

Bà ngoại Phong mất khoảng sau hai giờ sáng cùng ngày hôm ấy. Dì Sáu cho chúng tôi hay mấy ngày sau, khi hai đứa mò về đến nhà. Bà mất cùng ngày chúng tôi bị nạn. Lúc hai giờ, bà còn đòi dì Sáu rót cho tách trà. Sau đó, dì Sáu về giường của mình. Đến sáng thì bà đã chết cứng, hai chân thò ra ngoài như sửa soạn xuống giường, tay phải níu chặt thành giường, mắt mở hé.

Phong ngồi ôm đầu nghĩ ngợi. Chập sau Phong hỏi.

"Dì có chắc là sau hai giờ không?"

"Chắc. Dì cho ngoại uống nửa tách trà. Lúc để tách xuống bàn sực thấy đồng hồ gần hai giờ chớ dì có tính coi giờ đâu mà nhớ."

Dì Sáu là em út của mẹ Phong. Dì lớn tuổi nhưng không con. Chồng dì còn ở trại học tập nên dì không đi với chúng tôi, vả lại không ai trông nom bà ngoại, đã hơn bảy mươi lăm già yếu nhiều bệnh tật. Dì giống mẹ Phong nhiều nét nhưng khô khan cằn cỗi hơn. Mặt dì sưng húp vì khóc nhiều.

 

Lúc mở cửa thấy hai đứa tôi, dì oà khóc như trẻ nhỏ. Thấy trở về, hiểu ngay là không thoát, phần mới chôn mẹ một mình nên dì Tủ Bếpi thân. Đến khi biết cha mẹ Phong tử nạn, dì khóc thảm thiết hơn. Phong chỉ ngồi yên nhìn tôi và dì Sáu, mặt chàng chai cứng với giận dữ và oán hờn.

Tối hôm đó, Phong ngồi nơi giường ngoại, vụt nói một câu lạ.

"Mình thoát được là nhờ ngoại!"

Tôi nhìn Phong không hiểu. Dì Sáu hỏi.

"Sao? Con nói sao?"

Phong chậm rãi kể, mắt nhìn mông lung.

"Lúc Ngà giật tay con đứng lại, tự nhiên con thấy bà ngoại. Thấy như thế nào thì con không biết, chỉ biết là thấy mà trong người không hề thắc mắc tại sao. Bà ngoại xua xua tay nói. Chạy đi con, lội qua bên kia sông. Lẹ lên. Chạy đi con! Con nghe rõ ràng giọng thúc hối nóng lòng của Ngoại. Con đang hoang mang chưa biết làm gì thì lại nghe bà nói. Mẹ mày chết rồi. Chạy mau lên con ơi. Rồi như có gì ám, con lôi tay Ngà chạy về phía bờ sông theo lời Ngoại. "

 

Tôi nghe lạnh nơi sống lưng. Tôi đã không kéo tay Phong đứng lại vô cớ, rõ ràng có nhánh cây đập nơi mặt đau như trời giáng nên tôi đứng lại không suy nghĩ. Khi mặt trời lên, Phong nhìn và không thấy vết bầm hay trầy trụa nào trên mặt tôi cả. Điều này khiến tôi ngạc nhiên vì cái đau xé da thịt kia không thể nào không để lại dấu vết trên mặt. Còn tiếng gào, thứ tiếng đau đớn của một con thú bị nạn. Thứ âm thanh chỉ có thể tạo được bởi cơn đau tận cùng xương tuỷ. Phong đã không nghe tiếng gào nào hết khi giật tay tôi quay lui chạy ngược về hướng cũ. Không dám suy tưởng nhiều hơn, tôi chỉ giản dị cho rằng mẹ Phong đã tìm cách cứu chúng tôi bằng tiếng gào mà bà đã không kịp thoát thành tiếng. Tôi đã nghe được thứ âm thanh xé rách màn đêm chọc thẳng óc mình, đã ngửi được mùi máu trên áo kẻ giết người. Nếu không có nhánh cây quật mặt, tôi đã không dừng lại và đã tiếp tục ngoan ngoãn đi theo tên dẫn đường gian ác. Nếu không có tiếng gào, có lẽ tôi vẫn tiếp tục đi không chút ngờ vực. Tiếng gào và cái đau của nhánh cây quật mặt, cả hai đều thật, thật như nỗi hãi hùng của cuộc thảm sát ghê rợn nơi bờ sông vắng. Tôi đã cảm thấy được tất cả mọi thứ bằng mọi giác quan trên người. Có thể, nhánh cây làm tôi đau nhưng không để lại dấu vết, nhưng còn tiếng gào, tôi phải giải thích làm sao khi Phong không hề nghe có tiếng gào nào hết. Hai đứa tôi đã được báo động cùng một lúc bằng hai hình thức khác nhau. Và nhờ hành động vụt chạy bất thần khiến tên dẫn đường không kịp trở tay. Nếu không, nếu không... tôi vẫn thường tự hỏi, nếu không, nếu không, chuyện gì sẽ xảy ra và tôi sẽ làm gì nếu gã đàn ông không gờm tay với mình giả như tôi và Phong cùng rơi vào tình trạng sống chết dưới tay hắn? Đây là nỗi ám ảnh không biết đến khi nào tôi mới được quên dù đã yên ổn xứ người nhiều năm sau đó.

 

Có đôi khi, em đứng lặng yên giữa dòng người qua lại... Tự dưng, chân muốn bước đi mà lòng thì lại muốn đứng yên thôi...

 

Có đôi khi, em co mình trong góc tàu lặng lẽ... Em sờ trán mình vì cứ ngỡ được ai đó vừa hôn...

 

Có đôi khi, em ngồi yên và nhìn dĩa sushi không chớp mắt... Thoáng mỉm cười, cái ghế bên cạnh thiếu dáng anh...

 

Có đôi khi, bước đi giữa mưa em cầm hờ cây dù trắng... Em để vai ướt một chút, để tóc vương vài giọt mưa... để em nghĩ "Anh đang bước song song cố che dù cho em khỏi ướt, để em nhớ cái cốc đầu… Mai mốt không được bướng nữa nghe chưa..."

 

Có đôi khi, giữa cả rừng kem em không chọn, em lại chọn cho mình cây ốc quế chocolate... Để em nhớ cái dáng ai cao gầy, mới sáng ra đã lo chạy đi mua kem dỗ em nhõng nhẽo...

 

Có đôi khi, em để tay mình lên cổ, lên ngực áo, lên tim... chỉ để hiểu rằng một nửa của anh vẫn còn ở đây bên em, vẫn nghe em cười, nghe em khóc, và vẫn nắm tay em...

 

...

 

Có đôi khi, giữa đêm em tỉnh giấc... trời không mưa mà mắt cứ ướt mem...

 

Có đôi khi, em cười toe toét khi anh nhắn... Cứ tự nhắc lòng, "Nhóc phải cười thật tươi cơ...".

 

Có đôi khi, thấy Anh lo lo cho em "Em còn đau không hả?"... Chợt thấy mình sao yếu đuối dã man luôn...

 

...

 

Có đôi khi, em thèm được nghịch, muốn chọc Anh giận lên rồi nhe răng cười khoái chí…

 

Có đôi khi, thèm được anh… ngắt mũi "Anh người lớn ko thèm chấp con nít như em!", để hếch mũi, để kênh kênh, để bảo lại rằng "Nói hông được người ta rùi này kia kia nọ…".

 

Có đôi khi, thèm được anh ôm, nghe anh bảo "Anh thích hơi thở của em nhiều lắm!", để tí toét cười thổi phù phù gió giữa mặt anh…

 

Có đôi khi, tự dưng nhớ những gì anh hay mắng, nào là "Không được vừa ăn cơm vừa xem phim!", nào là "Không được quấy anh như thế!", nào là "Không được thức quá khuya!", nào là "Không được bỏ bữa trưa đâu đấy nhé!", nào là... nào là đủ cái nào là khác nữa... Không dưng mà cười với chính mình…

 

...

 

Em, thích nhõng nhẽo á!

 

Em, thích quấy anh á!

 

Em, thích làm cho anh phát điên lên vì cáu á!

 

Em, thích chu mỏ, hếch mũi lên khi cãi nhau với Anh á!

   

Đơn giản vì…

 

Em yêu anh!

 

Nếu em ghét em đã không thèm ngông nghênh như thế!

 

Nếu em ghét em đã chẳng thèm nhõng nhẽo đâu nha!

 

...

 

Em, ngông lắm...

 

... nhưng mà em hứa sẽ luôn ngoan với anh.

   

Một ngày nào đó giữa yêu thương

 

mình sẽ lại ở bên nhau

 

... đến trọn đời

 

Anh nhé!

 

^_^

  

em đã tìm đk káh để rời bỏ anh

mà thực ra anh cũng đã bh đến vs e đôu

em kô thể tin bất kứ điều rì từ anh nữa

em muốn anh hãy tráh xa trái tim em ra :)

________________________________

 

" anh đag trên đg` đến chỗ e "

" em hãy mau nhấc máy đi "

" a đag đau như thể sắp chếh "

" nếu kô đk thếi e ...có lẽ anh sẽ chếh mất thôy "

_____________________________________

 

hãy nhấc máy đi em ... chỉ một phút thôy

 

hãy nghe anh giải thíh ... chỉ 1 lát thôy

 

chắc anh sắp chếh thật r ... a kô thở đk

 

xin e hãy cứu sốg a chỉ 1 lần này thôy

________________________________

 

4 tiếg chờ đợy trc' nhà e

 

để r` e dùg sự vô hìh bóp nát tim anh

 

e vui r` chứ ... hp r` chứ

 

sau khi vứt bỏ a và tất kả kác kỷ niệm kủa cta

 

kái thứ kâm nặg ngột ngạt này đau đớn kóa

 

r` kơn mưa bất ngờ đến che đi nc mắt a

 

anh như 1 kẻ đag hỏag sợ từ đồu đến chân

 

một kẻ điên kuồg đến sôy máu

 

anh như kẻ bị bệh

 

mỗi ngày koa là lại thêm 1 đau đớn

 

a nhớ kảm giác đk nhìn vào mắt e

_____________________________

 

" xin hãy cứu a ... hãy mag a ra khỏi chốn địa ngục này "

 

" xin hãy nóy đêi chỉ là ác mộg và đáh thức anh dậy đi "

 

" xin hãy nói vs a rằg tất kả chỉ là dối trá mà thôy "

 

" xin hãy nóy ... hãy nóy đi để a cso thể tiếp tục sốg "

_____________________________________________

 

ngày và đêm a đều chéh choáh trog men say

 

trái tym anh kô thể yên tĩh dù chỉ chốc lát

 

nếu tg là phươg thuốc thỳ sao a mãi kô khỏy ?

 

sao chữa làh đk chứ ! là tỳh iêu lừa dốy ta mà thôy !

 

xin lỗi e ! a lại íg kỷ

 

thuốc ngủ kũg kô thể giúp anh đk nữa

 

ngày hay đêm anh đếu íh kỷ nghĩ e là kủa a

 

r` cứ tự trăn trở ... tự hỏy bản thân

 

" là ôg trờy trừg phạt tôy chăg "

 

"chứ tại sao e lại bỏ tôi dễ dàg nt "

 

"nếu tự ép mìg iêu ng # ... tôy có thể sốg tiếp chăg "

____________________________________________

 

thà đi đến tận nhữg vì sao

 

thà lấp đềi trái tim = nhữg giai điệu

 

xin đừg bỏ anh

 

hãy kứu a 1 lần thôy

 

anh kô muốn xa em

 

xin đừg rơi bỏ a

 

xin đừg nói vs a

 

tất kả kết thúc r

______________

 

" anh khôg thể sốg 1 ngày thiếu vắg e "

 

" anh muốn e trở về ... muốn e trở về bên kạh a "

__________________________________________

 

" anh sẽ dợy e đến tận khy chếh đi

 

dù e cso nóy rì đi nữa thì a vẫn sẽ đợi

 

ngày mai a sẽ lại đến

 

anh sẽ ql "

k phải lộ áo lót đâu nhá=)) áo 3 lỗ đó=)))))

 

______________________________________________________________________________

 

chuận bị song ca bài này trên trg` cả e duy abie=)) k hiểu có ra cái j` k=))))))))

cứ phải cầm cái ô đi che đề phòng ném cà chua=))

cố lên D1 chương trình này sẽ thành công mà=)) mất bn nơron thần kinh của tao cả n.sex để nghĩ kế hoạch đấy:( các bạn fải biết trân trọng chứ=))))))

 

_______________________________________________________________________________

 

noel năm này buồn nhẩy:( chưa thấy ai tặng quà=)) có mỗi a linh to đăng kí tặng mìg đôi giầy=)))))

nhớ noel năm ngoài mìg, bin,tít, thu pi ôm cả đống qà đến là khổ sở:)) mà bh 1 hộp qà cx hiếm nhể:))

NHỚ 9B QÁ:((

 

merry chrismast:*

 

_______________________________________________________________________________

 

ừ thì điểm thi=))

 

GDQP: 9.5:>

CN:8

Thể dục:8

Địa lí: 7

Lí: 0=)))))))))) đấy là dự đoán=)) thi toàn ngồi nhìn cô mỉm cười mà=)) cn trông mới đau chứ=))

Sinh: 5 :( cđời mìg cả n.sex lận đận cả môn sinh vlìn=))

Anh: 7 hơi thất vọng:((

 

vẫn còn 1 số môn chưa biết:|

 

_______________________________________________________________________________

 

tại sao cứ iêu là đau:|

thế thôi đừg có iêu nữa=))

 

a bảo tôi ác mà:)

thì tôi sẽ ác như lời a nói:)

 

đây là câu truyện tình của a tôm và e myn chiều nay ngồi tâm sự vs nhau:)

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: bạn ý hiện ra như 1 thiên thần

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: nhẹ nhàng

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ánh mắt hút hồn anh

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a phấn đấu làm lớp trưởng

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: còn bạn ý là thư ký

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: 2 bọn a đã rất vui

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: rồi lúc bạn ý nói thích a

Myn.mì chíh*: sao nữa

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: cũng lãng mạn như 1 câu tr cổ tích

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: nhớ lại thật vui

Myn.mì chíh*: nhưg sao lại ct

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: và rồi những tháng ngày hp

Myn.mì chíh*:

Myn.mì chíh*: nhưg sao lại ct

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: êm đềm như thiên đường

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: và anh đã nghĩ đến ngôi nhà và những đứa trẻ

Myn.mì chíh*: chưa j` đã thích cs con

 

a chém jó àk

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: một cái gì đó rất rất giản dị trong bạn ý làm anh không thể nghĩ đc chuyện gì hơn

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: TR thật e ạ

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: và a luôn hp khi kể đoạn đầu của câu tr

Myn.mì chíh*: ừa

Myn.mì chíh*: thế sao lại ct

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: từ

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: 2 tháng hp bên nhau

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: và rồi

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: bố mẹ và cô chủ nhiệm lớp a muốn anh sang lớp A2 học

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: vì lớp anh hồi đấy thực ra k phù hợp để học

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a đã phải xa bạn ý

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: 1 đứa khối sáng

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: 1 đứa khối chiều

...

Myn.mì chíh*: ưà

Myn.mì chíh*: thế là bạn ấy có ny mới àk

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: điều a k tin nổi là chuyện

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: 30k sờ đùi 50k sờ ngực

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: rồi nhiều chuyện về quá khứ bạn ý cấp 2

Myn.mì chíh*: eo

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...:

Myn.mì chíh*: thật ák

Myn.mì chíh*: thế là a bỏ bạn í àk

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a đã cố để ko tin

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: nhưng nhiều người nhiều trg` cũng nói thế

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: A ko nghĩ đó sẽ là lí do để chia tay

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a vẫn yêu như ko có chuyện gì xảy ra

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a luôn tin

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ty sẽ xóa đi tất cả

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: nhưng...

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ...

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ...

Myn.mì chíh*: a hỏi chị í chưa

Myn.mì chíh*: có chắc đầy là sự thật k

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: sáng 1 thằng đưa đi

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: chiều 1 thawg đón về

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: hôn nhau chí chóe

a mong đấy ko phải sự thật

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: nhưng a vẫn yêu vì những trang đầu của tiểu thuyết quá hay

Myn.mì chíh*: ừa

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: anh như 1 thằng điên vì yêu

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: bắt đầu đánh nhau

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: vs bất kì thằng nào tí tởn vs ny a

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: đánh cả thằng bạn thân cấp 1

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: và 1 ngày

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a muốn tặng ny a 1 món quà

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: đó là 1 bó hoa và 1 chiếc dây chuyền

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a đã tạo ra 1 bất ngờ để tặng bạn ý

a nhẹ bước trên cầu thang và nghĩ đến những việc trc mắt

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: nhưng

Myn.mì chíh*:

Myn.mì chíh*: làm soa

Myn.mì chíh*: đnag hay mà

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: lên thì thấy ny a đang nắm tay và hôn 1 thằng #

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: xấu không văn nào tả nổi

Myn.mì chíh*:

Myn.mì chíh*: thế a có hỏi trực tiếp chị kai k

Myn.mì chíh*: ?

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: 1 thiên thần đâu còn nữa

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a đã ném bó hoa trcs mặt ny a

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: rồi tặng thằng kia 1 nắm đấm

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: rồi những thắng ngày bê tha

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a lang thang cùng bọn bạn xấu

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: hút thuốc

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: rượu

Myn.mì chíh*: thế

khi a ném hoa xuống

Myn.mì chíh*: chị kia ntn

Myn.mì chíh*: ?

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: đủ thứ chỉ để quên

Myn.mì chíh*: có khóc k

Myn.mì chíh*: sau chuyện đấy

Myn.mì chíh*: chị í có nc vs a k

Myn.mì chíh*: ?

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: và những gì a nhận đc bởi ny a là

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: đó chỉ là giả vờ

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: tầm 1 tháng sau

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: bọn anh chia tay

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: đêm cuối

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a đã khóc vì cuốn tiểu thuyết tình yêu quá xót xa

Myn.mì chíh*: thôi ksao màg

bh

Myn.mì chíh*: chị í học lớp nào

Myn.mì chíh*: ?

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ny a cũng khóc

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a đã ko thể ko khóc

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: và đến bây h

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: điều a có thể làm là ngắm ny a

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ko nói 1 lời nào

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: coi nhau như ng xa lạ

Myn.mì chíh*: a viết tiểu thuyết về chuyện này đc. đấy

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: rất nhiều ng bảo a điên vì yêu bạn ý

Myn.mì chíh*: ty a thật đẹp

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: yêu là ngu

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a biết ngu

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: nhưng a ko yêu bạn ý mà

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a chỉ yêu những kỉ niệm đầu êm đềm

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: và đến bâyh

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a thực suự có 1 trái tim hóa đá

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a luôn cười

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: nhưng chưa chắc là anh đang vui

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: cười chát lắm

Myn.mì chíh*: cười chưa chắc đã vui mà

kệ đi a

Myn.mì chíh*: vẫn phải tiếp tục sống chứ

Myn.mì chíh*:

Myn.mì chíh*: e cx kể chuyện tinhf của e cho a nghe nh

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: sã

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: sax

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: thôi

Myn.mì chíh*:

Myn.mì chíh*: tg? thích thì e keer cho

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: akf

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: của e chứ ì

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ok

Myn.mì chíh*: cmìg tâm sự

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: à chưa hết

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a dẫ thực sự thối nát 1 năm rưỡi

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: cho đến khi a biết nghệ thuật la ánh sáng của anh

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a sẽ tím 1 ng con gái như tiểu thuyết kia 1 lần nữa

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ok

Myn.mì chíh*: ok

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: the end

Myn.mì chíh*: chắc là có thôi

Myn.mì chíh*:

Myn.mì chíh*: bh chị kia ntn hả a

Myn.mì chíh*: ?

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: đời vẫn thế]

Myn.mì chíh*: chị í học lớp nào thế

Myn.mì chíh*: ?

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: nhưng cao cấp hơn

Myn.mì chíh*: chị í học lớp nào thế

Myn.mì chíh*: ?

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a k nói đc

Myn.mì chíh*: eo

Myn.mì chíh*: e mà a k nói àk

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: uh

Myn.mì chíh*: ều

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: e k phải là ngoại lệ

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ai cunfg thế thôi]

Myn.mì chíh*: ừa thế thôi

Myn.mì chíh*: e k hỏi nữa

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: còn e

Myn.mì chíh*: nhưg a có iêu vịt đâu

Myn.mì chíh*: nên nói cko chị ấy biok đi

Myn.mì chíh*: n\k chị í sẽ khổ đấy

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: cái a có thể làm là a k đc làm vịt buồn

Myn.mì chíh*: a định ở bên ng` a k iêu àk

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: chắc sẽ k phải là mãi mãi

Myn.mì chíh*: nh

Myn.mì chíh*: mong là thế

Myn.mì chíh*:

Myn.mì chíh*: còn chuyện của e àk

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: chắc chắn thế

Myn.mì chíh*: cx hay đấy

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ừ

Myn.mì chíh*: muốn nghe k

Myn.mì chíh*: ?

ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: có

Myn.mì chíh*: e kể nhá

Myn.mì chíh*: chuyện bắt đầu ntn

Myn.mì chíh*: e k hề bik ng` kia là ai

Myn.mì chíh*: e chỉ tình cờ cùg lũ bạn thân e ngồi sem plus íh

Myn.mì chíh*: ngồi sem linh tinh thế là ra

Myn.mì chíh*: plus ng` kia

Myn.mì chíh*: ng` đấy là 1 ng` đẹp zai

Myn.mì chíh*: ừ thì cx nỏi đi

Myn.mì chíh*: cái lúc đấy e trêu bọn bạn e là e sẽ iêu = đk. ng` đó

Myn.mì chíh*: =)

Myn.mì chíh*: e k nghĩ là thật đâu

Myn.mì chíh*: tại mấy đứa hay ngồi chém gió vs nhau mà

Myn.mì chíh*:

Myn.mì chíh*: xong r` cho đến 1 ngày e mới bik con bạn ht cùg e là dì họ của ng` kia

Myn.mì chíh*: e cx chêu là gt cko e ng` đó

Myn.mì chíh*: nhưg chỉ đùa thôi tại lúc đấy ng` đó có ny r`

theo giang hồ đồn thổi là khá hp

Myn.mì chíh*:

Myn.mì chíh*: e biết chắc cx chẳngg có cơ hội đâu thôi thì cứ đùa con bạn vâyk

Myn.mì chíh*: r` đến 1 ngày e cả con bạn đi mua đồ liên hoan cho lớp

Myn.mì chíh*: thế là gặp ng` đó

Myn.mì chíh*: lần đầu tiên e gặp ng` đó

Myn.mì chíh*: đúng là đẹp trai

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...:

Myn.mì chíh*: nhưg e nghĩ chả baoh iêu đk. nhau cả

Myn.mì chíh*: r` k lâu sau

Myn.mì chíh*: e bik ng` đó đã ct

Myn.mì chíh*: e cx k qtâm lắm

Myn.mì chíh*: nhưg ng` đó add nick e và nc

Myn.mì chíh*: và r` chúg e iêu nhau

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: sao nữa

Myn.mì chíh*: câu truyện bắt đầu từ đó

Myn.mì chíh*: e rất iêu ng` đó

Myn.mì chíh*: ng` đó cx rát iêu e

Myn.mì chíh*: nhưg cái quá khứ của ng` đó vs ny cũ nó cứ ám ảnh e

Myn.mì chíh*:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ?

Myn.mì chíh*: e nghĩ là

Myn.mì chíh*: ng` đó k iêu e như ng` trc' kia

Myn.mì chíh*: r` e dằn vặt a ấy

Myn.mì chíh*: r` e quyết định ct

Myn.mì chíh*: 1 tháng đầu rất hp

Myn.mì chíh*: nụ hôn đầu cs nhau

Myn.mì chíh*: vui chứ

Myn.mì chíh*: nhưg e vẫn quyết định ct

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: sao e lại nghĩ như thế

Myn.mì chíh*: lí do đơn giản là e k thoát khỏi đk. qá khứ

Myn.mì chíh*: e nhìn ảnh 2 ng` đó hp làm sao e chịu đk.

Myn.mì chíh*: xong ny cx a ấy

vẫn iêu a ấy mà

Myn.mì chíh*: nhìn ny cũ a ấy

Myn.mì chíh*: e thấy mình có lỗi lắm

Myn.mì chíh*:

Myn.mì chíh*: nhưg e ct r` lại quay lại

Myn.mì chíh*: lại iêu nhau

Myn.mì chíh*: e chưa từng iêu ai như nga` đấy

Myn.mì chíh*: nhưg r` đến tháng thứ 3

Myn.mì chíh*: a ấy ct vì tình e quá trẻ con

Myn.mì chíh*: chúng e hơi tý là ct

Myn.mì chíh*: =)

Myn.mì chíh*: cx buồn cười nhưg vẫn k dứt nhau ra đk,.

Myn.mì chíh*: vì iêu quá mà

Myn.mì chíh*: có bn kỉ niệm luôn

Myn.mì chíh*: ai cx bảo chúg e hp và e cx thấy thế

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...:

Myn.mì chíh*: đến tháng thứ 5 thì

Myn.mì chíh*: thật sự e k tin đk. nữa

Myn.mì chíh*: trong lú e và ng` đó cãi nhau

Myn.mì chíh*: ng` đó pm cho 1 ng` và kể 1 chuyện mà e thấy a ấy thật ác

Myn.mì chíh*: a ấy nói

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ?

Myn.mì chíh*: nh~ lần e làm a ấy buồn a ấy đều bỏ đi uống rượu

Myn.mì chíh*: a ấy khóc

Myn.mì chíh*: nhưg a ấy có bik là e ccx khóc mà

có riêng j` a ấy đâu

Myn.mì chíh*: :<

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a ý kể tr gi ?

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: mà e nghĩ là ác

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ?

Myn.mì chíh*: từ e kể

Myn.mì chíh*: cho

Myn.mì chíh*: a ấy bảo nh~ lúc e

Myn.mì chíh*: trẻ con

Myn.mì chíh*: nh~ lúc buồn a ấy chỉ thích iêu 1 ng` tên là fyn

Myn.mì chíh*: ng` hay nt qtâm a ấy lúc buồn

Myn.mì chíh*: a thấy nt có ác k

Myn.mì chíh*: ^^

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: yêu e

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: nhưng tim vẫn có 1 ng khác

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a thích thằng này

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: giống a

Myn.mì chíh*: e thề là khi e nghe tin đấy

Myn.mì chíh*: e chỉ bik ngồi khóc

Myn.mì chíh*: khóc như mưa luôn

Myn.mì chíh*: nhưg may có bạn thân e ngồi đấy

Myn.mì chíh*: nó an ủi e

Myn.mì chíh*: cho e mượn bờ vai

Myn.mì chíh*: e nt cho a ấy

a ấy xl~ đủ kiểu

Myn.mì chíh*: ư tha thứ

Myn.mì chíh*: e tha thứ

Myn.mì chíh*: r` lại iêu nhau

Myn.mì chíh*: e cx bik a ấy phải khóc nh` vì e r`

Myn.mì chíh*: e cx k muốn làm a ấy khóc nữa

Myn.mì chíh*: nhưg cái câu truyện đấy

Myn.mì chíh*: nó cứ ám ảnh e

Myn.mì chíh*: e k chịu nổi

Myn.mì chíh*:

Myn.mì chíh*: e cx chả bik làm ntn

Myn.mì chíh*: r` lại cãi nhau

Myn.mì chíh*: a ấy lại khóc

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: r lại ct à?

Myn.mì chíh*: k

Myn.mì chíh*: =)

Myn.mì chíh*: cãi nhau

Myn.mì chíh*: a ấy khóc

Myn.mì chíh*: e cx khóc théo

Myn.mì chíh*: théo

Myn.mì chíh*: nhìn a ấy khóc e k chịu đk.

Myn.mì chíh*: r` e hôn lên đôi mắt của ng` đó

Myn.mì chíh*: và bắt ng` đó hứa là k baoh đk. khóc nữa

Myn.mì chíh*: e rất nhớ kái ngày hôm đấy

Myn.mì chíh*: sau hum đấy chúg e hp hơn

Myn.mì chíh*: iêu nhau hơn

Myn.mì chíh*: và cho đến tận bh

Myn.mì chíh*: đấy

nhưug hn lại cãi nhau

Myn.mì chíh*: :<

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: =.="

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: 100%

Myn.mì chíh*: làm sao

Myn.mì chíh*: ?

Myn.mì chíh*: nh~ lúc thế này e nhớ lúc a ấy sờ má e

Myn.mì chíh*: :<

Myn.mì chíh*: hít má e

Myn.mì chíh*: :<

Myn.mì chíh*: hềy hềy

Myn.mì chíh*: thôi hết sức mặc kệ đi a

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: lại yêu nhau

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...:

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: chuẩn ko

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: ôi

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: nghe chuyện mà tí quên

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: a sắp muộn giờ học

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: pp e tối tâm sự nhé

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: cho a hỏi thăm trang

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: lên lịch ae mình đi chụp ảnh cho vui

-ღ-‘๑’- (¯`•ღ†ØM~*löÜisVÜiTTöÑ ™ღ•´¯) -‘๑’-ღ-.a...: k yêu gì nhức đâu

   

Ta học cách từ bỏ bởi vì ta đã kiệt sức, không còn đủ sức để mong đợi và hy vọng nữa.

Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta hiểu được chân lý của Hiểu và Thương.

 

Đã có biết bao nhiêu lần, ta cười chua chát chấp nhận rồi thì cũng từ bỏ.

 

Nhưng rốt cuộc ta vẫn chỉ là kẻ nông nổi, dại khờ vụng về và ngốc nghếch.

 

Nếu như yêu thương cũng cần phải học, thì ta sẽ chẳng có thể nào tốt nghiệp bao giờ.

 

Bởi vì mãi mãi, mãi mãi và mãi mãi, ta chỉ là một kẻ ngu ngơ.

 

Ta học cách từ bỏ, bởi vốn dĩ ta hiểu được điều mình thực sự mong muốn là gì.

 

Ta muốn được bên người, ta muốn có được trái tim của người mãi mãi, mãi mãi không bao giờ thay đổi.

 

Nhưng điều ta thực sự mong muốn hơn cả là những hạnh phúc của người, những nụ cười của người.

 

Ta đã từng khao khát việc đem đến cho người hạnh phúc, chăm lo cho người, nấu cho người một bữa cơm ăn hay mua cho người viên thuốc mỗi khi ốm bệnh nhưng điều mà ta mong muốn người nhận được là những điều tốt đẹp hơn thế. Nên ta từ bỏ bởi vì ta biết sẽ có người mang đến cho người những điều tốt đẹp hơn những điều ta có thể mang đến được cho người.

 

Ta hiểu rằng chân lý của tình yêu chính là một sự hiến dâng chứ không phải là hưởng thụ.

 

Và việc từ bỏ đó cũng như là một sự hi sinh, một sự dâng hiến để con đường người được rảnh rang mà chậm bước.

 

Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta vẫn biết mình vụng về. Ta không biết cách bày tỏ và trao đi yêu thương.

 

Những gì ta nhận được là ngập tràn hạnh phúc, nhưng niềm hạnh phúc ấy khi chạm đến tim người chỉ là một nỗi buồn tới mức ngao ngán.

 

Ta hiểu sự vụng về của ta, nên ta đành lặng im để người bước đi.

 

Ta học cách từ bỏ bởi vì ta vụng về tới mức không hề biết cách cố gắng, không hề biết cách giữ lấy những yêu thương của mình.

 

Ta chỉ biết cho đi, cho đi một cách dại khờ ngu ngốc.

 

Điều ta mong muốn chỉ là người hiểu. Và rồi thì người đã hiểu... và người ra đi.

 

Ta phải chấp nhận và từ bỏ. Coi như đó là cách khôn khéo nhất để người có thể cười mỗi khi nghĩ đến ta. Ít nhất trong cuộc đời ta, ta đã làm được cho người một việc tốt đó là buông tay.

 

Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta đã chán nản.

 

Ta chán với việc vùi mình trong nỗi buồn bã để yêu thương, để đắm say trong một sự vô vọng.

 

Ta vẫn biết rằng người sẽ chẳng bao giờ trở lại, chẳng bao giờ đến bên ta, nắm lấy bàn tay ta mà gạt đi những giọt nước mắt.

 

Ta chán với những giọt nước mắt ướt gối mỗi đêm, ta chán với những cơn đau thắt ngực.

 

Và ta chán với việc viết những dòng tin nhắn chẳng bao giờ được gửi. Chán với việc chờ đợi, hi vọng vào những thứ chẳng có thật.

 

Ta chán với việc chờ đợi, tin vào lời hứa mà người đã hứa lúc còn chưa chia xa.

 

Lời hứa hẹn cỏn con đó chỉ với ta là quan trọng, còn với người cũng như nước bọt vội vã khô trên môi.

 

Ta vẫn hiểu rằng người không bao giờ thích hứa hẹn hay buông những lời ngọt ngào. Nhưng người đã hứa và rồi người vẫn thất hứa.

 

Ta đã muốn tin, ta đã muốn đợi vào dịp kỉ niệm ý nghĩa của chính mình, lời hứa kia người sẽ thực hiện. Nhưng ta đã chán với cái việc tin tưởng.

 

Ta đã chán tất cả, chán luôn cả tình yêu và chính mình.

 

Ta học cách từ bỏ bởi vì ta đã kiệt sức, không còn đủ sức để mong đợi và hi vọng nữa. Và bởi vì tất cả. Vì ta mong người được bình yên.

Núi đôi được gắn với truyền thuyết về chuyện tình của chàng khổng lồ và nàng tiên nơi đây. Núi đôi Quản Bạ được ví như bộ ngực căng tròn người con gái và đã lưu truyền mãi trong nhân gian từ đời này qua đời khác, Núi đôi và ba ngọn núi ở thị trấn Tam sơn được nhân dân gìn giữ, nhiều câu truyền thuyết gắn với những gì thiên nhiên ban tặng được gửi gắm vào câu chuyện những ước muốn của dân tộc thiểu số nơi vùng cao về việc cải tạo, chế ngự thiên nhiên phục vụ sản xuất, mà ở đây là mong ước có nguồn nước tưới tiêu phục vụ đời sống con người, để có cuộc sống no đủ, cũng trong truyền thuyết muốn tôn vinh sự chung thủy, tôn vinh tình yêu đôi lứa.

BÔNG CỎ LAU

 

Em đứng mãi giữa muôn ngàn lau sậy

Sóng nhấp nhô,gió thổi bạc mái đầu

Anh có biết chiều nay bông lau nở ?

Bông rất dài

mà đời rất ngắn

Sao anh không vội đến tìm nhau ?

 

Em là mây, sao anh không là gió?

Dìu nhau đi cho hết đoạn đường trần

Nhốt buồn đau vào tù ngục chung thân

Gom hạnh phúc vỗ bờ lau trắng muốt!

 

Ngày xa nhau, nợ người câu nguyện ước

Dẫu bão bùng - dẫu bèo giạt hoa trôi

Suốt đời ta không rời nhau nửa bước

Nghĩa phu thê

Tinh phụ tử

Bông lau này vẫn nở trắng tinh khôi!

 

Lê Nguyễn Trầm Ca

HAI MẶT ĐỒNG XU

Cô bé và cậu bé là hàng xóm từ thuở nhỏ. Trò chơi thuở bé của hai đứa trẻ là chạy ra bờ sông nghịch, lấy đất nặn thành hình búp bê. Khi khuôn mặt cậu bé nhem nhuốc đầy buồn đất, cô bé sẽ khẽ dùng tay áo quẹt đi những vết bẩn trên mặt cậu. Và cậu bé sẽ nhoẻn miệng cười cảm ơn cô bé. Lúc đó, khuôn mặt của hai đứa trẻ trông còn đáng yêu hơn cả những con búp bê mà chúng nặn ra.

 

Cô bé vốn hay khóc nhè. Một con sâu nhỏ cũng có thể làm cô bé khóc thét vì sợ hãi. Những lúc đó, cậu bé sẽ dẫm chết con sâu, rồi làm ra vẻ người lớn dỗ dành cô bạn nhỏ.

 

Cô bé vẫn thút thít không ngừng. Cậu bé không biết nên làm thế nào, rút từ trong túi quần ra một đồng xu nhỏ mà khi đứng đợi cô bé đã nhặt được trên đường. Cậu bé đặt đồng xu nằm trong lòng bàn tay để trước mặt cô bé.

 

“Em xem này, đây là đồng xu anh nhặt được trên đường lúc nãy. Hai mặt của nó không giống nhau đâu. Bây giờ anh tung nó lên, nếu lúc rơi xuống nó vẫn là mặt này, thì em không được khóc nữa. Còn nếu là mặt kia thì anh sẽ khóc cùng với em có được không?”.

 

Cô bé dụi mắt, nhìn đồng bạc sáng loáng trước mặt lạ lẫm hiếu kỳ, rồi ngước lên nhìn cậu bé gật đầu mếu máo. Cậu bé khẽ tung đồng xu vào không trung. Đồng xu lật mấy lần, rồi trở lại lòng bàn tay cậu bé. Cô bé tò mò vội gỡ những ngón tay bụ bẫm của cậu bé. Vẫn là mặt lúc nãy của đồng xu. Hai đứa trẻ nhoẻn miệng cười thật to. Cô bé không khóc nữa. Chúng chạy ra bờ sông nặn búp bê bằng đất.

 

Tuổi thơ của hai đứa trẻ trôi qua trên những cánh đồng bát ngát, những buổi đi bắt chuồn chuồn bên bờ ao và thả thuyền giấy trên con kênh nhỏ. Cả hai cùng bước vào tiểu học. Những lúc không có người bạn thời thơ ấu bên cạnh, cô bé vẫn thường bị những đứa bé trai cùng lớp trêu đùa bắt nạt. Cô bé khóc nhè cả quãng đường về nhà. Đợi đến khi cậu bé về, đồng tiền xu ngày trước lại xoay vòng trên không trung để quyết định tất cả. Hai đứa trẻ lại nhoẻn miệng cười rồi đi tìm trò chơi thuở bé.

 

Thời gian lại trôi nhanh qua những bài hát đồng dao thuở học trò. Hai đứa trẻ học lên trung học. Cậu bé cho dù ham chơi đến đâu cũng vẫn có thể tính ra những đáp số chính xác nhờ công thức được học. Thầy giáo luôn khen cậu là một học sinh thông minh.

 

Còn cô bé, cho dù có cố gắng đến đâu cũng không thể hiểu được rằng, khi X và Y có quan hệ, Y và Z có quan hệ, thì X và Z nhất thiết phải có mối quan hệ nào đó.

 

Sau mỗi lần trả bài kiểm tra, cô bé lại nằm bò ra bàn và khóc, nước mắt rơi ướt nhòe cả khung điểm kém. Cậu bé lại rút đồng xu từ trong túi ra và tung vào không trung. Vẫn quy định cũ. Cô bé không khóc nữa, ngoan ngoãn ngồi nghe cậu bé giảng giải những chỗ không hiểu, những công thức toán học, những định luật vật lý mà cô không nắm vững. Điểm số của cô không còn thấp dưới 5.

 

Thời gian lại trôi theo những tháng ngày bận rộn, những kỳ thi cuối cấp. Khoảng trời đại học mở ra trước mắt hai người bạn. Cuộc sống thời đại học an nhàn tự tại. Tuổi thanh xuân với những tình cảm lứa đôi ngây thơ trong sáng in dấu từng góc sân trường.

 

Chàng trai và cô gái kết thành một đôi kim đồng ngọc nữ trong sự ngưỡng mộ của biết bao nhiêu người. Tình yêu chân thành và bình lặng trong từng khoảnh khắc. Cô gái vẫn hay mau nước mắt. Và chàng trai vẫn luôn giữ đồng xu thuở bé bên mình.

 

Trong một trận đấu bóng chuyền của trường, chàng trai tham gia cùng vài người bạn. Cô gái đứng trên hàng ghế khán giả, cầm áo khoác cho anh và không quên reo hò cổ vũ. Cuối trận đấu, chàng trai cảm thấy khá mệt, mồ hôi vã ra trên trán. Anh lảo đảo bước về phía khán đài. Mọi thứ trước mắt bất chợt trở nên mơ hồ như qua một làn khói ảo.

 

Khi còn chưa bước được tới trước mặt người yêu dấu, anh cảm thấy một luồng khí nóng trào qua lồng ngực. Rồi máu từ mũi chảy xuống. Chàng trai ngã xuống trước ánh mắt hốt hoảng của cô gái cùng sự ngạc nhiên của bao người đứng đó.

 

Bác sĩ cho biết chàng trai bị ung thư máu. Trái tim cô gái vốn nhỏ bé mềm yếu lại như vỡ ra từng mảnh. Khi lần đầu tiên đến thăm anh trong bệnh viện, khi lần đầu tiên nhìn khuôn mặt thân thương của anh nhợt nhạt mệt mỏi, cô không nén nổi xúc động, ôm lấy anh và òa khóc. Những giọt nước mắt rớt vội trên bờ môi anh, ấm áp và mặn chát.

 

Anh cố gắng với tay lấy từ dưới gối đồng xu mà năn nỉ mãi bác sĩ mới cho giữ lại. “Em nhìn này, đây là cái gì?”. Cô gái lấy tay quệt nước mắt, nhìn đồng xu thân thương. “Vẫn quy tắc cũ nhé. Nếu là mặt này, em không được khóc nữa. Còn nếu là mặt kia, anh sẽ khóc cùng em có được không?”.

 

Cô nhìn người con trai thân yêu đang nằm đó. Anh đang cố gắng dỗ dành cô. Bao năm rồi vẫn vậy, anh chưa từng dửng dưng trước giọt nước mắt của cô. Và cô cũng chưa từng lắc đầu mỗi khi anh lấy đồng xu nhỏ ra.

 

Chàng trai run rẩy tung đồng xu lên không trung. Đồng xu lại xoay vòng lóe sáng rồi rơi xuống lòng bàn tay anh. Vẫn là mặt “không được khóc nữa”. Chàng trai cố gắng mỉm cười kéo cô gái vào lòng dỗ dành như thời thơ ấu. Nước mắt anh chảy xuôi theo nụ cười.

 

Đám tang anh, mọi người đến dự trong bao đau buồn và tiếc nuối. Cô tiễn anh không một giọt nước mắt. Mọi người nghĩ cô thật cứng rắn. Nhưng họ không biết, trái tim cô đang vỡ vụn. Và nước mắt cô không thể rơi cho anh được nữa.

 

Ba mẹ anh gửi cho cô một chiếc hộp nhỏ nói là món quà cuối cùng của anh muốn dành tặng cô. Cô run rẩy mở chiếc hộp của anh. Bên trong là một tờ giấy nhỏ với dòng chữ: “Đừng khóc nữa người mà anh yêu suốt đời”, và một đồng tiền xu sáng bóng. Đồng tiền xu quen thuộc đã theo hai người từ thời thơ ấu. Cô cầm đồng tiền lên, lần đầu tiên mới nhìn kỹ nó. Nước mắt cô chợt trào ra. Đồng tiền xu rơi xuống đất xoay vòng lóe sáng. Hai mặt của nó vốn dĩ không hề khác nhau…

 

Chỉ cần em hạnh phúc ♪

- Chũ nhật đi Long Hải rồi , cb đồ đc rồi Trúc ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii . Ta tới đâyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy

- Hình chĩ mang tính chất minh họa chứ chưa biết yêu ai \m/

--------------------------------------------------------------------------------------------------

Thái độ của tôi là kết quả từ hành động của bạn. Vì vậy...nếu bạn ko thích thái độ của tôi thì hãy tự xem lại chính mình...

  

Anh ấy là đại gia và anh ấy là chồng tôi.

 

a ta có tiền.

a ta có nhiều gái lẽo đẽo đi theo.

a ta có thể có bất cứ thì gì a ta muốn

a ta mua mọi thứ bằng xấp polime và dollar trog ví.

a ta là Đại Gia.

 

*

 

tôi ko có tiền.

tôi ko có nhan sắc, k0 có đg` nét mềm mại.

tôi ko có nhiều ng` bám đuổi.

tôi ko mua được tất cả những gì tôi muốn

tôi nghèo.

và tôi là đứa con gái quá đỗi bình thường

 

*

 

tan tầm.

dòng ng` ùn ùn như dòg lũ.

đã tà.

chiều cũng tan theo cái giá lạnh mùa đông.

gió đùa những lọn tóc buôg làm chúng rối bù.

phấn son trôi tuột cả, mascara cũng nhòe nhoẹt.

liêu xiêu.

tôi khóc.

đã lâu lắm rồi tôi mới lại khóc đến tê liệt như thế.

vì đâu ?

vì đâu ?

vì ai... ?

 

*

 

Hà Nội lạnh quá. 1 cái áo sơ mi mỏng tang làm sao chốg chịu đc cái rét chỉ hơn 10 độ. hơn nữa nó lại còn là 1 cái áo sơ mi màu trắng tang tóc. giữa màu xanh tối của chiều tà đã sắp hóa đen để về đêm, nó chỉ sáng chứ k0 hề đem lại cảm giác ấm áp tẹo nào.

bước chân k0 biết dẫn đến nới nào.

vẫn đi... vẫn đi...

vẫn cố...

vẫn đi..

và k0 dừng lại.

hàng ngàn, hàng triệu con mắt xéo ngang qua tôi.

lại rì rầm. lại xì xào. lại bàn tán.

4 thág qua tôi hóa " điếc " với họ.

giờ vẫn giữ thói quen.

mặc kệ.

câm lặng.

bước....

 

*

 

tôi đã yêu a ta...

tôi đã yêu ng`đàn ông đó..

ng` đàn ông k0 đẹp nhưng quá quyến rũ trong mắt những con đàn bà đi săn tình.

tôi là một trog số những con đàn bà ấy, nhưng may mắn hơn vì đã lọt đc vào " mắt xanh " của a.

 

*

 

so với lũ kia, tôi phải thừa nhận họ hút hồn hơn tôi rất rất nhiều.

ngực đẹp, môg cog, eo nhỏ, khuôn mặt gợi tình. từng đường nét trên cơ thể mê hồn như thể họ là " con cưng " của tạo hóa.

còn tôi thì chỉ là " con nuôi " của tạo hóa mà thôi.

đã là " con nuôi " thì làm sao sánh bằng " con cưng " đc ^^

nhưng tôi vẫn tự hào. bởi thay vì thiếu hụt đi những đg` nét kia, thay vì khuôn mặt đc make-up 1 cách cẩn thận, tôi có ánh mắt buồn lạ và gươg mặt của mùa thu.

cái mùa mà tôi đc hạ sinh trên thế giới này.

và cũng là cái mùa man anh đến với tôi :))

   

cafe X.

tối đó tôi chỉ có một mình. nếu k0 nhầm thì hôm đó là ngày 9-9.

quán X k0 to k0 lung linh nhưng luôn tạo cho tôi cảm giác thoải mái nhất. Trong quán có 1 chiếc piano nhỏ và cũ rồi nhưng tiếng đàn vẫn trong và thanh thoát lắm. Tôi đến đâyk0 chỉ để vơi nỗi buồn mà còn là đến để thưởng thức tiếng dươnmg cầm bay bổng kia. Và cũng có khi chính tôi đặt những ngón tay lên từng phím đàn ấy.

tối 9-9 tôi đánh bản đàn Kiss The Rain.

tối 9-9 tôi như cuồng dại trên phím đàn.

tối 9-9 tôi như quên thân theo những nốt nhạc.

rượu, thuốc làm thần kinh tôi lâng lâng.

tôi vừa thất tình.

ai tinh ý thì nhìn thoág cũng nhận thấy tôi thất tình :))

nốt cuối cùg của bản đàn đã dứt. 1 bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi.

- a là ai ?

- đi theo a !

a kéo tuột tôi đi khiến tôi vô cùg sửng sốt. A dặn tôi đứng yên chờ a 1 phút..

1 chiếc mercedes đen bóng lóang đỗ ngay trước mắt tôi.

tôi ngỡ mình đang mơ.

a mở cửa xe rồi mời tôi lên. 1 kẻ lạ sao lại đc đối xử như vậy ?

tôi k0 hiểu. nhưng vẫn theo a.

lúc đó cũng khỏag 1h ság. đg` phố vắg tanh. a phóng như bay khiến tôi nao nao bởi vẫn còn say.

a im lặg,

tôi cũng lặng thinh.

tôi k0 biết tên a, k0 biết a làm nghề gì, k0 biết a ở đâu, k0 biết a là ai

tôi ko hỏi

 

a cũng chẳng hé môi

15' sau anh dừng xe trước 1 khách sạn lớn.

tôi sững sờ

vì chẳg khi nào tôi đc b' đến những khách sạn lớn như thê này.

đến cả cái sảnh khách sạn tôi cũng chưa từng đặt chân đến.

mà a đưa tôi đến.

tôi hiểu a...

nhìn a..

quàng tay vào tay a.

bạo dạn bước qua sảnh, tới khu lễ tân và vào phòng.

tôi điên rồi!

 

*

anh khoá trái cửa

k0 bật điện

đứng dựa lưng vào cánh cửa khép.

châm thuốc rít 21 hơi rồi truyền tay cho tôi.

tôi rít thật nhẹ rồi nhả khói thẳng về phía a cười lớn

a cầm lại điếu thuốc dùn ánh lửa nhỏ nhoi ấy để ngắm tôi.

bàn tay ấm áp vừa đặt trên vai tôi khi nãy đag vuốt ve gò má tôi.

a ngậm thuốc, dùg cả 2 tay trượt xg' áo tôi và xé rách nó.

chỉ còn áo lót thôi, mình trần lạnh lẽo, a ôm tôi thật chặt.

siết chặt bờ vai.

siết chặt vòg eo.

siết chặt cả thân hình bé nhỏ đag run rẩy của tôi vào lòg..

a hôn tôi..

hôn tôi..

hôn tôi..

cắn môi tôi r' mạnh khiến máu chảy ra.

tôi khóc.

a xoa tay khắp cơ thể tôi như dỗ dành..

r` lại hồn..

lưỡi a liếm cạn nhg~ giọt máu đỏ.

liếm cạn nhg~ giọt rượu cùg nhg~ giọt nc' mắt còn đọg trên môi tôi.

a bế tôi lên giườg và làm tình vs tôi :)

mồ hôi, máu, nc' mắt hòa quyện chát đắg.

đêm nay chát đắg.

đêm nay ctôi là Của Nhau.

 

*

 

11h ság tôi tỉnh, thấy a lại hút thuốc bên ô cửa sổ- em..

- a dậy sớm ghê ^^

- cả đếm a thức trắg...

- ...

- ngắm e...

tôi nhíu mày tỏ ra k hiểu, a c~ k buồn chứg minh cho tôi hiểu. tôi cuốn chăn quanh ng` r` nhặt quần áo đag rơi ngổn ngag trog phòg.

- bỏ chúg đi. cũ r`.

- nhưg..

- mặc đồ này đi, e sẽ đẹp l' đấy ^^

nói r` a đưa tôi 2 cái túi. nguyên một chiếc váy của Guess, 1 đôi giày cùg hãng và 1 túi LV. tôi nói:

- e k nhận đâu.. q' sức vs e.

a k nói, chỉ mỉm cười. a gỡ tay tôi ra khỏi tấm chăn đag quấn quanh ng` r` mặc đồ cho tôi.

- đẹp l' ! - a tán thg?

tôi ngỡ ngàg. k ngờ 1 con vịt xấu xí như tôi c~ có ngày hóa thiên nga.

a nắm tay tôi, hôn nhẹ, luồn qua ngón áp út 1 chiếc nhẫn.

- lấy a nhé !

tôi tròn mắt:

- a đùa à ? hôn nhân k như là trò đùa đâu a..

- k ! lấy a nhé ! cưới a nhé !

-...

- nhé.. lấy-anh-nhé !

a nhìn tôi âu yếm và đặt lên môi tôi 1 nụ hôn. c~ si tình như đêm qua nhưg k điên dại như thế.

- là vợ a, có đc k?

-.... vâg !

a bế xốc tôi lên, đi ra khỏi phòg và vào thag máy. a cười mãn nguyện, nụ cười vs đầy đủ niềm vui và hp trọn vẹn. tôi chỉ nhìn a. tôi thấy a.. quyến rũ vô cùg..

ai đó đã nói vs tôi rằg, tình 1 đêm là tình chỉ đến r` đi chứ k ở lại lâu dài; nhưg sao hnay tôi k thấy vậy. cảm giác bị bội bạc r` phũ bỏ của ng yêu cũ làm tôi đau nay tôi quên. tôi c~ hòa nhịp vs hp của a. tôi vui.

hnay, tôi có chồg.

hnay, tôi đc là vợ.

hnay, tôi khác.

k b' vì lí do gì mà tôi đâm đầu nhận lời cầu hôn của 1 ng đàn ôg mà lai lịch tôi c~ chẳg rõ. Chỉ b' a ta giàu có và quyến rũ hết mực. nếu để a ta cô đơn, ta sẽ mất.

vì thế mà cái siết tay hôm nay của tôi dành cho a thật đbiệt.

dù.. thật lòg.. tôi chưa hề yêu a !

có lẽ...

a c~ thế.

 

*

 

csốg vợ chồg vs a là nhg~ ngày thág tôi như đag ở thiên đườg. A vô cùg giàu có nhưg lại chỉ sốg 1 mình. A r' chiều tôi. Ngày ngày đưa tôi đi ăn ngoài tiệm, nhg~ cửa tiệm ăn uốg sag trọg và đắt tiền. Hôm nào k phải đi làm, a lại đưa tôi đi mua sắm. A cho tôi tự do chọn lựa nhg~ gì mình thích mà chẳg cần phải để ýh giá tiền. Có lúc tôi b' a thanh toán nhg~ hóa đơn tới tận mấy trăm ngàn dollar. Nhưg a giàu, a bảo tôi rằg: " đừg tính toán, hãy làm nhg~ gì mà e m' ! "

 

*

 

xug quanh tôi bủa vây là bao lời dị nghị. Họ nói :

- con bé kia là ai vậy mà sao cứ tá túc nhà thằg Hùg m~ thế nhỉ ?

- trôg ngoan ngoãn hiền lành thế kia mà lag chạ !

- chắc là bám đít nó moi tiền ýh mà. cái loại con gái mất nhân phẩm !

.....

còn bao lời cay độc xoáy nghiến lấy tôi. tủi thân, tôi chỉ b' ôm a trăn trở. a vỗ về tôi, kéo cả thân hình bé nhỏ của tôi vào lòg.

và làm tình vs tôi.

lúc nào c~ thế.. ở mọi tâm trạg

a luôn yêu tôi hết mình.

cảm giác 2 là 1 a trao tôi khiến tôi mê mẩn.

tính a ít nói, a chỉ có cử chỉ mà thôi.

luôn hiền hậu nthế, luôn chân thật nthế..

a dịu dàg đến từg phút giây.

 

*

 

- Ngọc à, m` xem lại chồg m` đi..

- ơ.. sao thế ?

- m` k thấy a ýh có gì lạ à ?

- k ! a ýh vẫn luôn thế mà.. có chn. gì thế ?

- m` thật là.. a ýh đag cặp vs con nào đấy. tao nhìn thấy mà. chồg m` đi từ quán cafe ra vs nó. còn ôm ấp nhau n~, tình cảm l' !

- thật k? m đùa à ? a ýh chẳg bao h phản bội t đâu. chắc m` lầm r`.

- tùy m` đấy, có ngày nó cắm lên đầu m` 1 lúc 10 cái sừg !

..................................................................................

tôi nín bặt. đầu dây bên kia b. tôi c~ cúp máy. tôi gục xg'.

phân vân.

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

..................................................................................

tôi k b' nên tin ai bh. tôi bối rối vô cùg.

1 bên là chồg. 1 bên là bạn thân.

vợ mà k tin chồg thì tình nghĩa vợ chồg sao thành ?

b. bè thân thiết chưa 1 lần dối trá k tin nhau thì tin ai ?

2 ngã rẽ, tôi b' đi ngã nào ?

tôi chưa b' rõ đầu đuôi nên tôi giấu giếm, cố k biểu lộ điều gì lạ khiến a có thể nhận ra.

nhưg tôi cần làm 1 điều.

đó là

tôi cần Sự Thật !

 

*

 

đêm.

sươg.

thuốc lá.

rượu.

chăn.

gối.

mồ hôi.

- a yêu e !

- yêu e ?

- yêu e ! r' yêu e kưg à ^^

- đảm bảo thật chứ ?

a k tlời thành tiếg, chỉ tiếp tục yêu tôi. a xin 1 đứa con. a nhắc đi nhắc lại 3 lần câu đó.

tôi lắc đầu.

tôi từ chối.

và lần đầu tiên trog số nhg~ đêm dài ctôi bên nhau vân vê chăn gối, tôi đẩy a ra.

k 1 lời nói mà chỉ 1 ánh mắt, tôi quay đi, kéo chăn kín lại.

a thấy lạ nhưg chỉ im.

a luôn im lìm nthế, bởi vậy lòg a ra sao Chỉ-Mình-Anh-Hiểu !

 

*

 

tôi dậy r' sớm ngay ság hôm sau đó.

cả khuya tôi k chợp mắt.

tôi nghĩ đến lời nói của b. thân.

tôi nghĩ đến a cùg chuỗi ngày ngắn ngủi bên nhau..

và đó mới chỉ là gần 4 thág :)

tôi mới là vợ a có gần 4 thág mà sao tôi ngỡ là 4 năm.

chẳg b' thời gian trôi nhanh hay chậm n~.

lúc đầu theo a là vì tiền, vì lời câu hôn của ng lạ mà tôi đã trót nhận.

sau này theo a là vì yêu.

yêu..

yêu vẻ thanh tú trên gươg mặt quyến rũ.

yêu..

yêu cử chỉ luôn mon men nghẹn ngào.

yêu..

yêu a !

tôi lồg lộn lên vì tình yêu ấy.

tôi quyết định dõi theo a.

1 cách bí mật !

 

*

 

lịch trình như mọi ngày của a:

ság đi làm, trưa ghé quán ăn quen thuộc gần nơi làm việc, chiều tan làm về nhà vs tôi.

đó là lịch trình đơn giản nhất mà tôi b'.

1 ngày, 2 ngày, 3 ngày...

k có gì lạ !

tôi thắc mắc : " k lẽ b. mình nhầm sao ? "

nhưg đến ngày thứ 11...

con ng` ấy, khuôn mặt ấy, bờ vai ấy, bàn tay ấy..

ánh mắt, đôi môi...

" của tôi " cơ mà..

" của tôi " sao lại có thêm 1 ng khác sở hữu n~ thế ?

tôi gần như phẫn nộ. cái quán mà tôi thấy a bước ra k phải quán mọi khi a hay ghé vào khi trưa.

tôi lục tìm di độg, gọi thẳg về cơ quan a.

" Xin lỗi, Chủ tịch k có ở đây ! Bà có điều gì cần nhắn lại k ạ ? "

Túttttttt...

tôi dập máy thô thiển.

vẫy taxi trở về " mái ấm "

 

*

 

hnay vs tôi là địa ngục.

tôi k còn thấy " mái ấm " này ấm áp n~ !

tôi tát nc' lên mặt liên tục, liên tục..

để mog không nhận ra đâu là nc' và đâu là nc' mắt.

tôi rút 1 chiếc guốc từ chân mình..

đôi guốc giá cả trăm dollar..

đặp túi bụi vào gươg.

tôi loạn !

a ta là chồg tôi và a ta lừa dối tôi !

đồ khốn..

tôi chua xót ngẫm lại bản thân mình.

tôi đến vs a qua 1 bản đàn..

đến vs a qua tình 1 đêm..

đến vs a chỉ là sự sắp đặt vô tình của thg. đế..

thg. đế để a gặp tôi, cho tôi vui, r` đòi a về.

chính xác đã là 4 thág :)

4 thág qua tôi đã quên : Chồg tôi - a ấy là đại gia !

4 thág qua tôi đã quên : Chồg tôi - a ấy thật quyến rũ !

tôi quên mất !

tôi quên !

quên..

QUÊN !

a dùg ngọt ngào làm mụ mị đầu óc tôi.

a có thứ vũ khí sắc bén hơn cả lời nói.. đó là cử chỉ âu yếm yêu thg !

tôi đã QUÊN rằg..

Làm-Vợ-Đại-Gia-Không-Hề-Dễ !

cđời ơi !

 

*

 

a về đến nhà í ới gọi tên tôi nhưg tôi k trả lời.

hôm nay tôi k ra tận cửa đón a như tôi vẫn làm.

a về đến nhà kêu tên tôi nhưg tôi k thưa gửi.

hnay tôi k quen vs giọg nói này n~.

a tìm thấy tôi đag ngồi bệt trên sàn nhà vệ sinh.

cùg nc' mắt lăn dài.

a ôm 2 vai tôi, nhấc tôi dậy.

tôi k dậy. tôi k đứg nổi n~.

a thấy 2 tay tôi đẫm máu.

a thấy gươg vỡ tan tành..

a thấy 1 bên tay tôi đag siết 1 mảnh gưog vỡ.

mảnh gưog ấy như 1 con dao cứa nát trái tim tôi.

còn tấm gươg ấy như là 1 cuộc hôn nhân thất bại !

- đồ chó ! thằg phản bội - tôi chửi a - a nghĩ a cứ có tiền là voi tiên c~ đc sao ? a nghĩ gì thế ? a chả là cái thá gì hết. nói cho a nghe.. a sẽ k tìm đc 1 con đàn bà nào hơn tôi đâu !

- e nói gì ?

- giả ngu hay k hiểu ? a đã vs ai ? a lừa dối tôi đc bao lâu r ?

- em.. em.. e đag nói cái gì thế ?

- THÔI ĐI !!!!!!

tôi vùg vằg bỏ đi. tôi soạn hành lí dưới sự hỗn độn của tâm trí.

tôi căm thù a đến tận xươg tủy. tôi HẬN a !

a quàg tay ôm chặt lấy tôi, mặc kệ cho tôi cào cấu.

tôi gào thét và khóc như đã dại.

a vẫn ôm tôi chặt. a k buôg tay. a nói :

- m~ là của a..

tôi gạt phăg a đi k ngần ngại, buông 1 nụ cười !

tôi lao ra khỏi nhà trog màn mưa đêm.

 

*

 

chân nặg trĩu, ng chẳg còn chút thể lực.

cả ngày tôi chưa ăn gì ngoài nc' mắt.

tôi gục xg' 1 góc tối om khuất sau con phố dài.

ngửa mặt lên trời, nhg~ hạt mưa rơi tràn mặt tôi buốt rát.

tôi đã nín khóc r`.

khi sôg chết thì phải cần mưa mag đến cho sôg sức sốg.

nc' mắt tôi cạn c~ phải cần mưa mag về.

mưa ơi !

 

*

 

tôi cứ ngồi ở cái xó đó 3 ngày.

k ăn k uốg.

k 1 đồg tiền.

để gắg mà sốg, tôi phải kiếm tiền.

thật khó khăn bởi tôi đã quen đc nuôg chiều.

tôi đem bán tất cả số quần áo hàg hiệu trôg còn mới, còn đẹp mà a mua cho tôi.

cả guốc.

tôi giữ nhg~ thứ đã cũ hơn cho mình.

đbiệt giữ chiếc váy đầu tiên.

vào đêm 9-9.

lúc mua đốg quần áo đó về nó là cả trăm ngàn, r` đến gần cả triệu dollar.

h bán đi chẳg nổi 1/10.

 

*

 

tôi bật đthoại.

99 cuộc gọi nhỡ, và chỉ toàn là số a.

tôi cười khẩy.

bỗg điện thoại lại rug. số lạ lạ. tôi băn khoăn k b' có nên nhấc máy hay k. vì sợ lại phải nghe giọg a nói.

nhưg..

- cô có phải vợ a B.P.Hùg đag cư trú tại số nhà ** phố *** k ?

- a là ai ?

- chúg tôi ở Bộ Côg an, đã tìm và gọi cô liên tục mà k đc.

- sao ? có chn. gì vậy thưa a ?

- phiền cô đến viện Y nhận xác...

- HẢ ?????? - tôi cuốg quýt - vâg vâg tôi đến ngay đây.

tôi cúp máy vội vàg, vẫy 1 chiếc taxi r` yêu cầu phóg thật nhanh đến viện.

tôi hỏi han, tôi chạy cuốg cuồg. trôg tôi lôi thôi lếch thếch, tệ đến k thể tả.

ng ta chỉ tôi hướg đi, và tôi cắm đầu chạy.

tôi hỏag loạn thực sự !

 

*

 

a bất độg nằm đó.

thể xác a cóg lạnh.

tôi gào lên trog tuyệt vọg.

tôi đan 5 ngón tay của mình vào tay a.

nhưg..

5 ngón tay kia k còn khum lại và siết chặt 5 ngón tay tôi n~.

tôi khóc.. khóc đến tê tái.. khóc đến liệt cả thần kinh.

- em yêu anh.. e luôn yêu a...... e yêu a.. EM YÊU ANH !!!!!!!!

- ....

- EM YÊU ANH.. EM YÊU ANH.. EM-YÊU-ANH........

bà bác sĩ già kéo tôi lại ôm tôi vào lòg. dỗ tôi và lau khô nhg~ giọt nc' mắt.

- là tai nạn giao thôg cháu à.. chồg cháu lái xe vs nồg độ cồn trong máu q' cao.

tôi mất a r`..

trc' đó tôi mất a vào tay ng khác.

còn bây h..

tôi mất a vào tay thg. đế !

tôi rủa thầm cđời mình.

tôi đau.

bà bác sĩ dìu tôi ra ngoài cửa. 2 mắt đag nhòe bỗg ság rực lên.

gì thế này ?

1 ng đàn ôg k đẹp nhưg r' quyến rũ đag đứg trc' mặt tôi.

thân hình đó, bàn tay đó, bờ vai đó..

ánh mắt, đôi môi..

sao giốg a tới từg chi tiết một.

tôi vươn tay.

1 con ng đag sốg thực sự chứ k phải là cái xác lạnh lẽo đag nằm trog kia.

tôi dịu mắt. rồi lại khóc.

- a vẫn còn sốg sao ?

- chị là Ngọc à ?

- ...

- e là e a Hùg. Chắc chị khôg b' a ấy có ng e trai sinh đôi là e đúg k ? e tên Tuấn. 2 anh e nhau hầu như ít độg chạm vào thế giới của nhau từ khi ba mẹ mất. cơ ngơi sự nghiệp ba mẹ để lại tuy cùg tạo dựg nhưg vì 2 chi nhánh các xa nhau đến cả ngàn km nên chẳg mấy khi tiếp xúc ^^. E vừa từ Nam ra, k ngờ lại gặp chn. đág buồn.

...........

tôi hiểu r` !

ng đàn ôg hôm đó..

tuyệt đối k phải chôg tôi !

- bức thư a ấy viết cho chị này ! có đề ngày thág. mới viết hôm qua thôi.

 

*

 

" Ngọc à !

E đi đâu r` thế ? Sao lại biến mất khỏi cuộc đời a môt cách khó hiểu như vậy ?

a đã hỏi mình r' nh` trog suốt mấy ngày qua điên dại đi tìm e.

chăn gối a c~ gọi thầm tên e r' nh` trog suốt mấy ngày e ra đi.

a gọi tên e. a thét tên e.

a YÊU e.

a NHỚ e.

mảnh đời của a !

quay về đi. nói a b' a sai gì. nói a b' sao e làm vậy.

quay về đi. cho a yêu e như nhg~ khi nắg lên và hòag hôn tan biến.

vợ a ! ng tình của a !

về đi e..

a sẽ m~ đợi e.. m~ yêu e..

a sẽ tìm e dù e xa cách mấy..

vẫn tìm e kể cả khi e chệch đườg a !

a TÌM e !

1 nửa của a !

cho a YÊU e suốt đời.

xin e ! "

 

*

 

chưa khi nào a thốt ra nhg~ lời nói đó vs tôi. a chỉ luôn giữ thinh lặg.

tôi hiểu lầm a r`. Hóa ra chưa khi nào a bạc tình vs tôi, chưa khi nào a phản bội tôi.

tôi k thể ngờ a lại yêu tôi nh` đến vậy.

k rõ lí do.

tôi b' a nh` gái, tôi b' họ chỉ trực chộp lấy a !

nhưg a lại chỉ cần tôi về vs a yên bình.

tôi cứ nghĩ a là Đại Gia thì sẽ dùg tiền để đổi chác tất cả..

nhưg tôi sai !

nhg~ dòg chữ a v' thể hiện sự bất lực khi a k b' làm gì khi mất tôi.

đồg tiền là thứ có ma lực siêu nhiên nhất, thứ mà cái gì c~ có thể đổi lại đc, c~ k tài nào mag tôi về vs a.

tình 1 đêm vs ai là ảo. còn vs a là thật.

chồg e ơi..

e YÊU a đến muôn đời !

 

*

 

đã là mùa đôg r`.

1 cô gái mới 21 tuổi đã qua 1 đời chồg đag lag thag giá lạnh.

đám tag a chỉ có 2 ng thân thiết : tôi và e trai sinh đôi của a !

Tuấn tỏ ýh đưa tôi về. Tôi chỉ cười r` lắc đầu thật nhẹ.

Tôi đau q'. Nỗi đau này ai thấu hiểu đc đây ?

gió từg cơn thổi. Buốt !

liêu xiêu.

tôi châm 1 điếu esse, vừa rảo chân, vừa hút.

tóc tai rối bù, phấn son trôi tuột, mascara nhoe nhoét.

hàg ngàn hàg triệu con mắt xéo ngang tôi.

lại rì rầm. lại xì xào. lại bàn tán.

4 thág qua tôi hóa " điếc " vs họ giờ vẫn giữ thói quen.

mặc kệ.

câm lặg.

bước....

 

Xin lỗi anh. 1lih hồn ko siêu thoát!

XIN LỖI ANH. .

* Nếu anh để ý một chút. Thì giận dỗi, và tổn thương. Là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau. Mọi thứ đã qua thật rồi. Qua rồi những ngày em bất chấp tất cả chỉ để yêu anh, em từng yêu anh hơn hết thảy, hết thảy mọi điều. Qua rồi những ngày em phủ định chính mình để cho phép em mỉm cười trước những đau đớn mà anh mang lại. Và giờ đây, em cũng sẽ can đảm mà tạm biệt anh bằng một nụ cười như thế.

 

Có thể… Có thể anh nghĩ rằng em sẽ mãi ngoan ngoãn ở đó, chờ đợi và yêu thương anh hết mực. Bất chấp những tổn thương, bất chấp những sự lừa dối. Em đã tự nhủ với mình rất nhiều lần, nếu anh không yêu thương em, thì em sẽ yêu thương anh thật nhiều, để đủ cho cả hai.

 

Em thường tự an ủi bản thân rằng, không phải anh không yêu em đâu, không phải anh bỏ mặc em đâu. Chỉ là, anh đang quan tâm em, thương em theo cách mà anh muốn. Dù nó không ngọt ngào, không dịu dàng, nhưng em đã giữ cho mình một niềm tin kiên định rằng. Một ngày nào đó anh sẽ nhận ra em quan trọng biết nhường nào, rằng chỉ cần có em thôi, anh sẽ đủ sức vượt qua tất cả.

 

Chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ. Em đã khóc rất nhiều. Cho những kỉ niệm của chúng ta, cho những yêu thương đong đầy em đã trao gửi về anh trong vô vọng. Nhắm mắt em nhớ anh. Mở mắt em nhớ anh. Đến một nhịp thở cũng làm em đau.

 

Có những nỗi đau anh gây ra cho người khác, anh không nhận ra, không có nghĩa là nó không tồn tại. Em vẫn còn yêu anh nhưng em không còn cần anh nữa, không chấp nhận anh nữa. Không cần phải xin lỗi em đâu. Em không bao giờ trách cứ anh cả, vì khi yêu một ai đó, là trao cho họ quyền được làm đau mình. Nên anh không cần xin lỗi em đâu. Mà, hãy để em tự xin lỗi bản thân mình!

 

Em thường tự hỏi mình: “Em có thể yêu anh đến mức nào?”

 

Giờ thì em có câu trả lời rồi. Em có thể yêu anh nhiều đến khi tình yêu trong em đủ lớn, để có thể rời xa. Đủ can đảm để buông tay một người em yêu hơn bản thân mình.

 

Em can đảm yêu. Và can đảm chia tay.

 

Không thể nói em đúng, hay sai. Bởi trong tình yêu không cần cái gọi là chân lí. Đơn giản là em đã yêu hết lòng, yêu mãnh liệt, say mê và đầy hi sinh. Chỉ cần mình đã từng trân trọng và giữ gìn như thế nên khi buông tay sẽ không hối tiếc, không được phép hối tiếc.

 

Des vu vơ thôi nhé ^^

Thiếu nữ dân tộc Thái, dân tộc Dao bên rừng đào Tây Bắc

 

Bộ ảnh xuân chụp thiếu nữ dân tộc Thái và dân tộc Dao bên hoa đào, hoa mận trắng khi xuân về

Photo: Len Studio

FB: www.facebook.com/lenstudio.net

Contact: Mr.Tuấn 0909966900 Tiếng trống rộn ràng thúc dục, tiếng khèn gọi mời tha thiết, ánh lửa bập bùng nhảy nhót trên búp tay như bông hoa ban của người con gái Thái đang mê say lướt đi trong điệu xòe mừng xuân mới. Chiếc khăn piêu bồng bềnh ươm sắc hồng trên má đào mơn mởn đang độ xuân thì. Áo cỏm tôn những đường cong tuyệt mỹ, đôi hàng cúc bạc hình bướm như bay lên trong vũ điệu giao duyên. Hương sắc mùa xuân của núi ngàn Tây Bắc cùng muôn vì tinh tú như hẹn hò trẩy hội trên trang phục của người con gái Thái. Các em như những nàng tiên mùa xuân bước ra từ những bông hoa ban huyền thoại, bước ra từ những thiên truyện chở đầy ước mơ một cuộc sống ấm no hạnh phúc của dân tộc mình.

  

Trên khắp mọi miền Tây Bắc, trang phục của thiếu nữ mỗi dân tộc đều có những nét đẹp rất riêng, là tinh hoa văn hóa phải trải hàng ngàn năm chắt lọc, chung đúc từ tự nhiên mới có được. Nhưng ít có bộ trang phục nào vừa đơn giản, trang nhã, lại vừa tinh tế hài hòa, làm nổi bật những đường cong tuyệt mỹ với vẻ đẹp dung dị, thanh tân đến mê hoặc lòng người như bộ trang phục của người con gái Thái.

 

Mỗi người con gái Thái ngay từ khi còn nhỏ đã được các bà, các mẹ dậy cách thắt “xài yêu” - thắt lưng bằng vải nơi thắt lưng, để lớn lên có thân mình theo tiêu chí “eo kíu manh po” - thắt đáy lưng con tò vò (giống như thắt đáy lưng ong của các cô gái miền xuôi). Không những thế, các cô gái còn được học trồng bông, dệt vải, thêu thùa, làm nội trợ và múa hát các bài hát, các điệu dân vũ truyền thống của dân tộc. Bởi vậy người con gái nào cũng xinh đẹp, khỏe mạnh, lại đảm đang, hiền thục, giỏi múa hát, vừa khéo chiều chồng, vừa khéo nuôi con và mỗi khi các cô gái ngồi vào khung cửi, mỗi hoa văn họa tiết như có hồn, lung linh sống động: “ Úp bàn tay thành hình muôn sắc/ Ngửa bàn tay thành hoa muôn mầu” - “Khoẳm mư pên lai/ Hai mư pên bók” (dân ca Thái).

 

Khăn piêu của thiếu nữ Thái làm bằng vải bông tự dệt nhuộm chàm, hai đầu được trang trí nhiều hoa văn, họa tiết bằng các loại chỉ mầu rực rỡ. Thiên nhiên Tây Bắc được cách điệu hóa một cách tinh tế. Đây là những đóa hoa ban trắng ngần trên nền xanh mơn mởn mà người Thái gọi là: “Lái bók ban”, đây là những chùm hoa buông lơi như xà tích - “lái sỏi bók mạy”, các búp cây guột - “cút lo ngong”, hình mặt trời, lá cây… theo mô típ họa tiết lặp lại lại. Nếu những mầu nóng lạnh ngoài tạo cảm xúc thẩm mỹ, còn mang ý nghĩa tượng trưng cho âm dương, thì mỗi bông hoa trên piêu đều có hoa đực và hoa cái sóng đôi như một ngôn ngữ không lời về sự trường tồn bất diệt của tình yêu. Nổi bật trên khăn piêu còn những “cút piêu” và “sài peng”, cút piêu là những nút bằng vải mầu và sài peng là những tua vải mầu, mà khăn piêu cùng mỗi biểu tượng đều chuyên chở những ý nghĩa nhân sinh cao đẹp. Truyện cổ dân tộc Thái kể rằng: “Ngày xưa, có một mường toàn con gái được gọi là Mường Mẹ, đàn ông ở bất kỳ nơi nào dù vô tình hay cố ý lạc vào đều bị xua đuổi, thậm chí bị sát hại. Một hôm có một chàng trai “lạc” vào Mường Mẹ và được một cô gái xinh đẹp yêu thương và che chở. Hai người quyết tâm vượt qua mọi qui định ngặt nghèo từ bao đời cùng nhau chung bếp lửa. Đôi người yêu nhau bàn bạc rồi chàng trai về thưa với Mường Bố. Mường Bố cho đây là duyên trời bèn cùng nhau sang thưa chuyện cùng Mường Mẹ. Mường Mẹ quyết giữ luật tục từ ngàn xưa để lại. Mường Bố đành dùng sức mạnh. Mường Mẹ đuối lý phải chấp nhận bỏ lệ cấm đàn ông và cho phép đôi trẻ xây dựng gia đình. Mường Mẹ cho các thiếu nữ xinh đẹp thêu chiếc khăn piêu rồi in dấu vân tay làm chứng - “cút piêu” và làm các tua vải mầu - “sài peng”, tượng trưng cho sự gắn kết thủy chung”. Từ đó chiếc khăn piêu là tín vật không thể thiếu của mỗi cô gái Thái. Khăn piêu không chỉ là vật trang sức, không chỉ là sứ giả của tình yêu, mà còn gửi gắm bao điều về ước mơ, khát vọng một tình yêu tự do, trắng trong chung thủy. Piêu còn là một trong những thước đo sự khéo léo của người con gái Thái. Khi dệt vải thêu piêu, người con gái Thái gửi cả tâm tình vào đường kim mũi chỉ. Khăn piêu không chỉ để đội đầu mà còn gắn với nhiều sinh hoạt cộng đồng: Hội xòe, piêu là đạo cụ trong những điệu xòe tuyệt đẹp. Hội tung còn, piêu là phần thưởng cho chàng trai tài hoa khéo léo. Trong tình yêu, piêu là tín vật thay cho lời hứa sắt son. Mùa đông giá, piêu giữ ấm cố ngực người thương. Ngày cưới, cô dâu đội chiếc piêu đẹp nhất do chính mình tự tay thêu ấp ủ bao ngày, piêu như cánh bướm dịu dàng trên nhành xuân mơn mởn. Cô dâu còn tặng piêu do mình tự dệt cho người thân bên nhà chồng để tỏ lòng kính trọng, “piêu ba cút dành để tặng bà/ piêu năm cút dành để tặng thím” (tình ca Thái). Piêu tôn vẻ dịu dàng thuần khiêt như ánh ban mai của người con gái Thái. Piêu trở thành một ẩn dụ về tình yêu và sự bền chặt của tình duyên - “đời piêu”… Chiếc khăn piêu đồng hành với người con gái Thái trong suốt cuộc đời, thân thiết như hơi thở mùa xuân với đất trời và tình người Tây Bắc.

 

Nếu piêu thêm sắc hồng cho khuôn mặt thanh xuân, thì áo cỏm lại tôn vẻ duyên dáng khỏe mạnh của người con gái Thái. Đây là áo dài tay được may bó sát người, dài vừa chớm tới vòng eo thon thả. Trên ngực áo là đôi hàng cúc bạc hình bướm. Một bên là hàng bướm đực, một bên là hàng bướm cái. Bướm đực có đầu hình tam giác, mang đôi râu kiêu hãnh vươn ra phía trước. Bướm cái đầu tròn có lỗ nhỏ hình thoi ở giữa. Khi luồn đầu bướm đực vào đầu bướm cái, vạt áo được khép lại kín đáo. Hai hàng bướm như đang chụm đầu vào nhau trong vũ

 

điệu giao duyên huyền ảo. Mỗi bước đi hàng cúc hình bướm long lanh sống động. Trong mỗi bước xòe, bướm bạc như bay lên trong điệu dân vũ. Nếu như con gái chưa chồng hàng cúc mang số lẻ như còn chờ đợi cặp đôi, thì con gái có chồng, hàng cúc mang số chẵn như ước mong cho hạnh phúc vẹn tròn, sinh sôi nẩy nở. Từ bao đời rồi người già vẫn kể cho con cháu nghe câu chuyện của dân tộc mình: “Ngày xưa có một đôi trai gái yêu nhau tha thiết, chàng trai giỏi làm ruộng nương và săn bắn thú rừng, tiếng khèn của chàng mỗi khi cất lên là núi ngàn và muôn loài đều rạo rực đắm say. Cô gái đẹp như bông hoa ban đương độ, vừa giỏi quay xa dệt vải, vừa có giọng hát hay tuyệt trần, mỗi khi cô cất tiếng hát là chim rừng cũng im lặng lắng nghe, vầng trăng cũng sà xuống trải vàng trên lá thắm. Song do chàng trai nghèo khổ nên cha mẹ nàng không gả cho chàng. Chàng trai quyết chí đi xa làm giàu, hai người hẹn thề son sắt. Năm tháng trôi đi biền biệt. Ở nhà mẹ của chàng trai và người yêu mòn mỏi chờ đợi rồi lâm trọng bệnh, cùng qua đời một lúc. Từ nơi xa, như có linh tính mách bảo, chàng trai hối hả băng rừng vượt suối trở về. Chàng đau đớn một tay nắm chặt vạt áo của mẹ, một tay nắm chặt vạt áo người yêu. Khi nắp quan tài đóng sập xuống, chàng trai vẫn không rời tay, mọi người đành cắt vạt áo của mẹ và người yêu của chàng. Trong tay chàng trai, hai vạt áo vụt biến thành cánh bướm sóng đôi bay vút lên trời”. Từ đấy mỗi người con gái Thái đều đính hàng khuy bạc hình bướm lên ngực áo, nơi trái tim mình để nhớ mãi mối tình sắt son chung thủy.

 

Nói tới vẻ đẹp của bộ trang phục của thiếu nữ Thái không thể không nói đến chiếc váy đen huyền hoặc được may rất đơn giản theo kiểu xà rông. Mặt trong gấu váy viền vải đỏ, mỗi bước đi chân váy thấp thoáng sắc mầu, vừa kín đáo, vừa duyên thầm ý nhị. Một vòng xà tích bạc buông lơi bên hông tạo một điểm nhấn rất bắt mắt, dải khăn xanh nơi thắt lưng càng tôn vòng eo thanh xuân. Sự hài hòa đến tuyệt diệu của văn hóa vải vóc với văn hóa kim loại quí cùng bàn tay khéo léo của con người. Tất cả như được chắt ra từ tinh hoa của núi ngàn làm nên một kiệt tác của tự nhiên. Bộ trang phục này sinh ra cho các em thêm xinh đẹp và chính các em lại làm cho trang phục ấy sống động cái hơi, cái hồn văn hóa của dân tộc mình, cho Tây Bắc thêm sắc mầu, trẻ trung và tràn đầy sức sống.

  

hôm nay - sốt.phát.ban day - 4/4/2011, ngày khá là đẹp

em ngồi tích tụ đủ nội công để viết cho anh một cái des dài như ông nội đẻ ra mẹ :D

mong anh đọc hết và cũg mong tình cảm ( + nội công ) em dồn vào đây đủ để làm anh xúc động đậy :P

  

Gửi Anh !

Không phải là Gửi Anh Yêu Quý , Gửi Anh Thân Yêu vì tình yêu của em dành cho anh lớn đến mức bố của khổng lồ nên nó không thể trọn vẹn đặt trong những từ sáo rỗng vô thức kia được :D

Gửi Anh !

Gửi một người con trai mà em yêu, yêu đến phát cuồng phát dại

Cái bệnh của con gái khi yêu là yêu quá mức cho phép =) em bị bệnh đấy rồi anh ạ, cái bệnh cuồng yêu phù phiếm ấy.

Chẹc, chắc giờ này anh đang cởi trần mặc quần đùi kẻ ( sịp ghi ) =)), đắp chăn và khò ngon lành ở nhà rồi nhỉ.

Em nhớ anh lắmmmmmmmmmmmm

ngày nào cũng có thể nhìn thấy cái bản mặt chó cute lạc lối của anh mà sao em vẫn nhớ vầy...

Thế đấy !

Em yêu Anh quá rồi :)

Em nghiện Anh quá rồi :)

Anh là một thói quen, à không, phải là một thứ thuốc phiện mà chỉ mình em mới hút được :D

Thiếu anh 8-| haizzz, sẽ là một cuộc sống khá là khó khăn.

Cai anh 8-| aigooo, có lẽ sẽ khó hơn cả cai sữa mẹ

Thế nên em sẽ vẫn NGHIỆN ANH :D

Này nhé đồ ngốc giọng ấm, em là con nghiện đáng yêu của anh đấy, của riêng anh thôi đấy. Anh phải luôn là bờ vai vững chắc cho em, luôn là cái lò sưởi mang hơi ấm đến cho em và phải luôn là tư vấn tâm lý ( + giới tính =))) ) cho em đấy nheeeeeeeeeeeeeeeeeé :)

...

Gửi Anh !

Trăm ngàn lần gửi anh những nụ hôn

Trăm ngàn lần gửi anh những câu yêu

Trăm ngàn lần gửi anh những cái ôm ngọt ngào

Ngay bây giờ, em chỉ muốn lăn vào vòng tay anh mà ngủ ngon lành thôi :D

Cuộc sống không có anh...

nó sẽ....

ra sao nhỉ ....?

 

Ôiiiiii ! Em không dám tưởng tượng đến nữa, chỉ biết rằng

cuộc sống của em

là anh

tương lại của em

là anh

 

Được anh quan tâm chăm sóc, được anh yêu thương,.. có lẽ không cái hạnh phúc nào được bằng cái hạnh phúc này :D

Em sẽ trân trọng những giờ phút được ở bên anh vì em biết con trai rất dễ thay đổi, và biết đâu một ngày xa lắc xa lơ nào đó, anh sẽ theo một cô gái tóc vàng da trắng với bộ ngực căng tròn và cặp mông hoàn hảo, bỏ lại con vợ già chả có tí nhan sắc này một mình còm cõi nuôi con ... haizzz, cũng có thế lắm chứ :(

 

Nhưng không sao, muỗi đốt inox :">

Anh sẽ yêu thứ mà anh cần chứ không phải thứ mà anh thích phải khônggggggg. Và em là thứ mà anh cần đây... ơ em không nói đùa đâu, em sẽ là vợ đảm đáng yêu và ngoan ngoãn của anh.

Tưởng tượng xem, một căn nhà rơm hai trái tim vàng ( Không thể nào =))))) ), sẽ có em lăn vào bếp xào nấu những món mà anh thích và ở đằng sau có một cánh tay khẽ vòng qua bụng em và đôi môi ghé sát vào tai em thì thầm :" con yêu mẹ nhiều lắm " à xin lỗi nhầm hàng " anh yêu vợ nhiều lắm "

Hí hà 8->

Và mỗi khi chiều tối, em lại ngồi bên mâm cơm chờ anh về ăn. Nghe tiếng xe anh ở cổng, em sẽ chạy như ma đuổi ra mở cổng và cầm cặp vào cho anh 8->

Rồi em bật sẵn nước nóng giục anh vào đi tắm, sau đó ngồi ăn cơm, anh sẽ kể chuyện ở công ty cho em nghe và hết lời khen " vợ anh nấu cơm ngon thế "

8-> Hí hà

ăn cơm xong, anh sẽ rửa bát, còn em ngồi gọt hoa quả ... rồi chúng mình ngồi trên sofa ôm nhau xem Chúc bé ngủ ngon... xem xong lôi nhau lên giường quần nhau một lúc rồi ngủ :"> =))

Hết Ngày 8->

 

thế đấy:* cuộc sống hôn nhân của chúng mình sẽ như vầy đấy :*

em sẽ nghe lời anh mà :*

không bao giờ để anh buồn vì em nữa đâu :*

 

Hí hà 8->

Em

Yêu

Anhhhhhhhhhhhhhhhh :********

Chúng mình

mãi mãi

là của nhau

anh nheeeeeé :*

 

HNG ♥ NTT

 

Thân mến

Ký tên

GiangBoo đáng yêu a.k.a Gomo so ciu

Note... ngày ….tháng….năm

 

"Người yêu em thật. Ngày nào cũng nhắn tin cho em bất kể sáng hay chiều, nói với em những lời yêu thương ngọt ngào nhất. Rằng cuộc sống không có em, sẽ vô nghĩa đến như thế nào…

 

Người yêu hiện tại của em. Cũng nhắn tin cho em mỗi ngày. Nhưng những câu hỏi của anh ấy chỉ là em đang làm gì? Em đã ăn cơm chưa?…Ít khi, à, ko phải ít khi đâu, mà chẳng bao giờ nói một câu nói ngọt ngào, đại loại như " anh nhớ em" . Dù em có nhắc khéo hay chờ mong mòn mỏi, anh ấy cũng không bao giờ làm như thế.

 

Người yêu em thật. Luôn luôn hứa sẽ cùng em trên những con đường dài. Sẽ xây đắp hạnh phúc với em và không yêu ai khác ngoài em. Dù trời có đổ xuống, anh ấy cũng không bao giờ buông tay em…

 

Người yêu hiện tại của em…Ngày Valentine đang ngồi bên em, anh ấy nói nếu năm sau chúng ta không còn ở bên nhau như thế này nữa , em không được khóc, không được buồn, hãy mỉm cười nhớ đến những ngày chúng mình có nhau như một kỉ niệm. Ngay lúc đó em đã muốn khóc thật to, muốn gào lên cho thỏa nỗi ấm ức trong lòng…

 

Người yêu em thật. Sẽ bón cho em từng thìa cháo lúc em ốm, nếu em có đau đớn thì anh ấy sẽ lo lắng đến phát ốm theo em…Chắc chắn là dù em có ung thư như những diễn viên chính trong phim Hàn, thì anh ấy vẫn sẽ ở cạnh em mỗi ngày dài…

 

Người yêu hiện tại của em. Nhận được tin nhắn thông báo em đang sụt sịt vì hôm qua gặp mưa…Đã mắng em té tát vì cái lý do mà anh ấy tự nghĩ ra: "chắc chắn em lại lười không chịu dừng xe mà mặc áo mưa rồi"…Và khi em còn chưa kịp giải thích thì người yêu hiện tại đã dập máy cái cụp. Em méo xệch vì ốm thì ít mà vì sự phũ phàng của anh thì nhiều…

 

Người yêu em thật, có lẽ sẽ năn nỉ em đừng rời xa anh ấy. Nếu em có giận dỗi hoặc hứng lên mà nghĩ ra những trò oái oăm để làm khổ anh…

 

Còn cái người luôn luôn tự nhận là yêu em rất nhiều kia thì sao nhỉ?"

 

Di nhấn chuột phải. Cái note sặc mùi trách móc, nhưng vẫn rất văn vẻ kiểu blog kia được post lên sau những cái mỉm cười đắc ý của cô.

____

" Tuân sẽ thế nào? Đọc và hối hận về những điều anh ta đã làm cho mình. Chạy đến và xin lỗi mình. Nhưng mình sẽ bắt anh ta phải trả giá những điều tồi tệ mà anh ta đã gây ra cho mình". Nghĩ đến đó, Di lại càng muốn cười thật to . Hôm nay là tối thứ năm, họ vừa cãi nhau buổi sáng. Một trận cãi nhau kịch liệt và nhiều tổn thương nhất từ trước đến giờ. Di đã xếp hết những món đồ nhỏ xinh mà cô đã từng thích mê mải, tất cả những thứ mà Tuân tặng cho cô vào vali, bắt anh mang về…

 

Tối thứ sáu, trời khô như tôm rang, nó khiến tâm trạng của Di thêm bứt rứt và khó chịu. Suốt từ sáng cô chờ tin nhắn của Tuân, nhưng không có. Bình thường, họ ít khi giận nhau quá mười hai tiếng đồng hồ. Khi đã yêu nhau một khoảng thời gian khá lâu, thì cái cách làm lành của Tuần thường là nhắn tin. Nhắn đi nhắn lại, có khi đến cái sms thứ n Di mới chịu nguôi cơn giận. Khá quen thuộc với kiểu làm lành đó, hôm nay cô cảm thấy hơi hụt hẫng. Đã hơn một ngày từ lúc cãi vã rồi mà chưa thấy Tuân tỏ thái độ hối hận. Di đi đi lại lại trong phòng, thỉnh thoảng với tay mân mê điện thoại. Lạ thật. Tuân đã từng nói "mỗi khi mở máy tính ra thì điều đầu tiên anh làm là vào FB của em" cơ mà. Anh ta lại là lập trình viên, công việc gắn liền với máy tính, không thể có chuyện không đọc blog của mình sau gần hai tư tiếng như thế này được. Di nằm thượt trên giường và suy luận mông lung…Hay là anh ấy bận nhỉ? Gõ một cái sms hỏi thăm nhưng chẳng hiểu sao cô lại save nó. Không gửi được đâu, Tuân sẽ cười rũ ra mất. Di thở dài ngồi nhìn nick Tuân xám xịt im lìm. Dư âm trận cãi nhau cuối vẫn làm tim Di đau. Cô mở toang cửa nơi ban công và hít đầy phổi cái thứ không khí khô khan như sắp vỡ vụn thành từng mảnh li ti ngoài trời…Hay là anh ấy bận?

 

***

 

Tối của ngày tiếp theo... Mọi chuyện cũng chẳng khá khẩm hơn là mấy. Tuân vẫn kiên trì không chịu nhắn tin hoặc đến nhà chở Di đi dạo như mọi khi, sau mỗi lần cãi nhau. Đó cũng là chiêu thức "thân quen" Tuân thường sử dụng nếu như cuộc tranh luận trở nên gay gắt quá đáng. Và dù muốn dù không, cô vẫn sẽ thỏa hiệp, cô yêu Tuân rất nhiều, chẳng bao giờ nỡ để anh phải đứng chết trôn hàng giờ liền trước cổng nhà. Bây giờ, Di như sốt lên với cái ý nghĩ Tuân coi thường và không cần cô nữa. Điện thoại hỏi thăm cũng không nốt. Hơi sợ, nhưng cô chẳng thể từ bỏ kiêu hãnh để nhắn tin làm lành với Tuân. Buổi sáng của giờ học Tiếng Anh và cả chiều ngồi làm đề cương ôn thi khiến Di không ngơi được đầu ra mà nghĩ đến Tuân. Nhưng cứ tối về đến nhà, bước chân vào đến phòng, là tấm ảnh chụp chung của hai người đập ngay vào mắt, khiến cô lại hướng suy nghĩ về Tuân. Mệt mỏi. Dắt xe ra khỏi nhà, Di đi loanh quanh vô thức. Những con đường cô và Tuân đã dạo chơi. Hơi lạnh. Những giọt nước từ trên trời hắt xuống mắt cô tạo thành vài vệt lấm tấm ở khóe mi như người đang khóc. Mỗi lúc mưa nặng hạt hơn. Nhưng Di vẫn đi miệt mài, cho đến khi đầu đau buốt…

 

***

 

Chủ nhật, mọi việc uể oải suốt từ sáng đến tối. Di nằm dài nhìn điện thoại. Nó sáng đèn báo hiệu có tin nhắn hai lần. Một lần của cô bạn gái rủ sang nhà ăn cơm. Một lần là vinaphone thông báo khuyến mại. Như bình thường là cô đã chạy ngay ra hàng, mua thẻ, nạp tiền và ngồi cười hỉ hả sung sướng rồi đấy, nhưng hôm nay thì khác. Cô lẩm bẩm nguyền rủa cái tin nhắn siêu vô duyên kia. Suy nghĩ rất lâu, Di quyết định mang tất cả thứ mà cô gọi là kiêu hãnh kia cho vào sọt rác, nhắn cho Tuân một tin nhắn làm lành. Chờ hoài, chờ hoài cho đến khi điện thoại rung lên bần bật, Di vồ lấy và thấy đau không thở nổi vì những dòng chữ reply:" Anh không nghĩ rằng mình lại yêu em bằng cái cách mà em không hề thích, cả hai hãy để cho nhau một ít thời gian suy ngẫm lại về tất cả mọi việc nhé"…

 

"Anh ta nói gì thế nhỉ? Vớ vẩn thật . Anh ta đang cố gửi thông điệp chia tay sao? Chỉ là giận thôi mà. Rồi mọi việc sẽ đâu vào đấy. Anh ta không thể buông bỏ tình yêu một cách dễ dàng như thế đâu. Không thể nào."

 

***

 

Note ngày…tháng…năm…

 

Có lẽ anh là một người con trai vô tâm nhất trên đời, theo em...Một người con trai luôn luôn giới hạn những tin nhắn dành cho em. Chỉ có thể hỏi em ăn cơm chưa, hôm nay em ăn được nhiều không? Anh cũng giới hạn em bằng việc nói yêu em, nhớ em. Có cần thiết phải nói những câu chữ phù phiếm đó không? Sao em không để một phút giây nào đó, anh ngồi bên em, nhìn vào mắt em, cảm giác ngay lúc đó là anh yêu em, dù không nói lên lời thì em cũng hiểu, chẳng phải tốt hơn là những tin nhắn sao?

 

Anh cũng không phải người yêu em thật, theo em...Anh không bao giờ nói yêu em mãi mãi, anh không bao giờ hứa sẽ đi cùng em đến hết con đường của chúng ta. Anh chỉ có thể dùng hết tình yêu ngay bây giờ tặng cho em. Cuộc sống không bất biến. Anh không muốn trói buộc em với lời hứa mãi mãi. Và anh cũng không muốn trở thành một người con trai không trách nhiệm. Hãy cứ tin là anh sẽ yêu em bằng hết tình yêu trong anh, hiện tại. Và có thể là mãi mãi, nhưng mà, chỉ có thể mà thôi...

 

Anh càng không bao giờ là người đàn ông chân thành nhất. Những khi em đau họng, anh không cho em ăn kem, em nói anh cấm đoán mọi sở thích của em. Anh nhắc em uống thuốc, em giấu thuốc xuống gối. Anh biết làm sao nhỉ? Mỗi lần em ốm, trông em như một con mèo ướt, anh xót xa, nhưng anh không thể thỏa hiệp với những trò đùa của em.

 

Anh cũng sẽ ko năn nỉ mong em nghĩ lại về tình yêu này, để tha thứ lần cãi nhau gần nhất của chúng ta, tất cả mọi việc do em quyết định, anh tôn trọng. Có thể anh là người không yêu em chân thành, như em vẫn nghĩ. Và nếu điều đó với em là đúng, thì em có thể nói với anh rằng, em sẽ đi tìm một người yêu em thật như cái cách mà em vẫn muốn. Không phải anh...

 

Người yêu em không thật...

 

***

 

- Em xin lỗi...- Di nấc không thành lời trong điện thoại. Nghe trái tim như muốn vỡ tan trong lồng ngực

 

- Về việc gì thế?

 

- Vì có lẽ em đã cho mình cái quyền đè nén cảm xúc của anh. Vì có lẽ em đã quá ngốc nghếch khi viết entry kia, khiến anh tổn thương...

 

- Em đã để lại mọi thứ về chỗ cũ chưa? Trong chiếc vali mà em đã sắp xếp và muốn anh mang về ấy...

 

- Chưa, em vẫn chưa kịp làm, nhưng bây giờ em sẽ sắp lại như cũ...

 

- Tấm thiệp mà anh đã tặng em nhân kỉ niệm một năm yêu nhau, em còn nhớ chứ? Em có nhìn thấy giữa hai khe hở của mảnh bìa ghép đó là một mẩu giấy không? Mẩu giấy ở rất sâu giữa hai lớp thiệp. Anh đã cố gắng giấu thật kĩ để chờ ngày hôm nay. Hãy lấy mẩu giấy đó ra và đọc nhé. Đó là tất cả những gì anh muốn nói với em...

 

Di loay hoay đào bới tất cả đồ đạc trong chiếc vali ngổn ngang những thứ đồ nhỏ xíu, nhưng không khó để tìm ra tấm thiệp trắng được trang trí bởi những nụ hoa vàng li ti. Mảnh giấy bé xíu giấu quá kĩ, đến nỗi không thể nhận ra. Bao lâu nay cô đã không nhận ra là tấm thiệp quen thuộc được giấu một mảnh giấy ở trong. Cô háo hức mở nó, và bật cười...

 

- Em thấy những dòng chữ đó rồi. Anh biết không? Em đang nghĩ: có thể anh không yêu em như cái cách mà em muốn, nhưng anh luôn hiểu em bằng cái cách mà đến chính bản thân em cũng bất ngờ. Nhưng đó chỉ là những dòng chữ mà thôi. Anh nhắc lại với em đi, chưa bao giờ em muốn nghe điều đó như bây giờ...

 

- Em... đã ăn cơm chưa?

 

- Không ! Điều ghi trong mẩu giấy cơ mà

 

- Anh nhớ em...Thật sự rất nhớ em...Di à, có một người hiện giờ đang rất hạnh phúc, và yêu em nhiều hơn cả những gì em nghĩ đấy, biết không?

Đã lâu không ONL, ấy là do tinh thần bị không vững vàng.

Nhưng mà, tôi đã trở lại.

Thê thảm hơn bao giờ hết...

 

ÔI HÈ ƠI.

 

Bên dưới, là trích từ bộ sách hay nhất, yêu thích nhất của Hà.

______________________________________________________________________

______________________________________________________________________

 

Cậu quay phắt đi, Tessa cũng buông tay, ngực cô thắt lại. “Jem à, anh làm sao vậy? Không muốn em chạm anh ư?”

“Không phải như thế,” cậu nói, khuôn mặt trở nên tối sầm hơn cả lúc nãy.

“Chứ là như thế nào?” Cô đang thực sự bức xúc; cái loại hành vi này là tính nết của Will, nhất định không phải của Jem―bí ẩn, phẫn nộ.

“Là vì em luôn hành động như một nàng ý tá, trong khi tôi chỉ là một con bệnh!” Giọng của cậu tuy rõ ràng nhưng vẫn hơi run rẩy. “Em luôn nghĩ chỉ vì tôi không khỏe―” Hơi thở của Jem thật rời rạc. “Em nghĩ rằng tôi không biết sao??” cậu nói, “Rằng mỗi khi em nắm lấy tay tôi, ấy là vì em muốn kiểm tra huyết áp của tôi? Rằng mỗi khi em nhìn vào mắt tôi, ấy là vì em muốn biết tôi đã dùng bao nhiêu thứ ma dược đó?? Nếu tôi đã là một thằng đàn ông khác, một thằng đàn ông BÌNH THƯỜNG, thì có lẽ tôi sẽ còn được chút hy vọng, chút tự tin; có lẽ tôi còn có thể―” Cậu dừng đột ngột, là do vừa ngộ nhận bản thân đã tiết lộ quá nhiều, hoặc là do hai lá phổi không còn đủ không khí; Jem thở dốc, hai gò má nóng hổi.

 

______________________________________________________________________

______________________________________________________________________

 

“Jem sẽ tha thứ cho anh,” Will nói, nhưng tuyệt vọng đã hằn rõ trên khuôn mặt cậu, trong giọng nói cậu. Cậu đã bỏ cuộc, Tessa nghĩ; Will, một kẻ chưa bao giờ chấp nhận đầu hàng trên chiến trận, đã bỏ cuộc. “Cậu ấy…”

“Anh ấy nhất định sẽ tha thứ cho anh,” cô nói. “Jem chẳng tài nào giận dỗi với anh được, Will; anh ấy yêu anh quá nhiều. Em còn không nghĩ anh ấy sẽ giận đến ngay cả em. Sáng nay Jem đã nói với em rằng anh ấy đã thật sự chắc chắn bản thân sẽ phải chết trước khi anh ấy có thể yêu ai đó, như cách cha anh đã yêu mẹ anh, và trước khi ĐƯỢC yêu bởi ai đó một cách tương tự. Will, liệu anh có muốn em đến trước phòng Jem ngay bây giờ, gõ cửa, chỉ để tước đi ước muốn duy nhất đó của anh ấy? Liệu anh sẽ còn yêu em không nếu em làm như vậy, hả Will?”

Will nhìn cô một hồi thật lâu. Cái gì đó bên trong cậu đã bị vò nát, như thể làm bởi giấy mỏng; cậu ngồi sụp xuống chiếc ghế bành, hai tay ôm mặt. “Hứa với anh đi Tessa,” cậu nói. “Rằng em yêu cậy ấy. Yêu Jem đủ để đồng ý cưới lấy cậu ấy và làm cậu ấy hạnh phúc.”

“Vâng,” cô nói.

“Vậy, nếu em yêu cậu ấy,” giọng Will thật lặng lẽ, “làm ơn, Tessa, đừng cho Jem biết những gì anh vừa bảo em. ĐỪNG cho Jem biết, rằng anh yêu em.”

 

______________________________________________________________________

______________________________________________________________________

 

“Em đã từng nghĩ nếu em mà được cưới lấy Cậu chủ Jem―” Sophie mân mê cái gối, rồi nó chỉ mỉm cười buồn bã và hỏi. “Cô chưa làm tan vỡ trái tim của anh ấy đấy chứ?”

“Ồ không,” Tessa trả lời. Tôi chỉ vừa xe toạc con tim của chính mình ra thành hai mảnh thôi. “Không một chút nào.”

   

______________________________________________________________________

______________________________________________________________________

   

Yêu,

Hà Noodle.

;(

    

29 Tết - lạnh.

Thời tiết thú vị thật.

Mới hôm qua trời nắng vã mồ hôi mà chỉ sau 1 giấc ngủ mọi thứ thay đổi.

Trời lạnh và gió đông.

Đến cái thứ lớn lao vậy còn có thể thay đổi phút chốc thì tại sao con người không?

    

Ra đường hít thở chút không khí Tết căng tràn lồng ngực.

Ừm, chỉ riêng cái hương thơm đặc trưng của hoa mùi - là thấy Tết.

Lạc vào chợ hoa đông người thật ấm áp và đông đúc.

Trên môi ai cũng nở một nụ cười, nhẹ nhàng mà vô cùng thoải mái.

Tết hình như mọi người đối xử với nhau nhẹ nhàng và chân tình hơn.

     

Tự nhiên yêu Tết lạ thường :)

    

Mình cũng sẽ được đối xử tốt thôi mà..

Thích thú vì sắp được gột rửa bụi trần bằng nước lá hoa mùi.

   

Một sáng bình yên..

    

P/s: Trời lại lạnh, tay lại bắt đầu có vấn đề.

Tay kia là kết thúc của mùa đông rồi, là lúc sắp khỏi :P ..

Nhìn sợ nhỉ :P

   

 

sẽ ôm a như e từng ôm hằng ngày...:)

lúc a bùnk... thỳ hãy thầm gọi tên e...:)

   

thế giới này là của a... và e... e cũg là của a...

a là nụ kười của e..:)

  

Ngoài lề...:

mún nhắm chặt mắt lại để k fãi thấy người ta nữa...:) đễ e có thể yêu a.... và lừa dối rằg e đã wên ngta..:)[đừg suy nghĩ nhìu chỉ là 1 chút cảm jác bất an] có thể 2 thág k đc pên cạh a..:)

s tôi lại nc w' mấyng` k pék... tôi cảm thấy đau lòg lắm.... khi tôi nhìn thấy mấyng`.... mà mấyng` thỳ k nhỳn thấy đk sự hiện diện của tôi... tôi k có trog mắt mấyng`....

mấyng` đứg ngoài áh ság còn tôi đứg trog póg tối...:)

trog bóg tối tôi có thể thấy áh ság và thấy a...:) nhưg trog áh ság a chỉ thấy bóg tối mà k thấy e..:)

pấc côg cho e qá fãi k a...!!!

 

CHIA TAY

 

Ver 1 : Stone

Mưa rơi chỉ 1 câu chia tay trong hôm nay

Tình sầu lệ cay lòng không may

Sẽ phãi đớn đau

Lúc thì quên mau

NHưng không ….

Từng trông từng mong 1 hạnh phúc ko xa

Em sẽ dành cho ta

Như bao tháng ngày wa

Giờ chĩ là nỗi đau

Trong giây phút chia xa

Em đã cố nói ra

Làm thế nào trong lòng anh có thễ quên được em

Trong tim tái tê khi mà ta tìm tới 1 chân trời mới cột chân niềm đau

Thôi thì sẽ quên đi mau lột xác bo? lai. nỗi sầu

Và quên hết … hằng đêm biet'

Xa nhau thì đau có tiếp tục cũng ko được gì đâu … yo

1 câu em nói 1 câu là chúng mình đã chia tay nhau … rồi thương đau

Rồi bao lâu con tim này mới quên đi nỗi sầu

Nỗi đau tiếp bước nỗi đau … em ra đi

Rược sầu anh cứ cạn li

Cố gắng cố gắng làm chi giờ mưa rơi mưa cứ mãi rơi thôi …..

1 mình tôi đơn côi … nhớ ánh mắt dịu dàng …

luôn chứa trong tình cãm …mà em trao cho anh ….

Nay thôi thì theo từng hạt mưa rơi theo làn gió cuốn trôi

Em và tôi rồi cũng bùn thôi

Sao em nỡ chia tay đời tôi

Cho trời mưa cho mưa ướt trong lòng tôi

Cho lệ đắng thấm ướt mắt tôi

Thì thôi

Mình có tiếp tục thì cũng là gian dối

Tình iu giờ đây cũng đã bị tràn lối

Không được gì … khiến cho em thay đỗi

Ôi thôi ôi thôi chấm dứt chấm dứt vì tình iu

Giờ đây quá nhìu vết nứt vết nứt đặt tay lên ngực cãm nhận con tim đang suy sụp

Suy sụp từng ngày khi ko có em

Ko còn em

Từng giờ từng giờ lòng đau thêm

Ôi con tim đã quên ấm êm

Vẫn còn vang vọng những lời hứa đó

Vẫn mong nhớ mong niềm hạnh phúc nhõ nhưng anh có lẽ đã ko còn nó

Ver 2 : Young TK

Thời gian trôi qua khi tình cãm cũa đôi ta ko có còn được

như trước nhiu hạnh phúc nhõ nhoi nay thôi cũng ko bít được

Nước mắt vẫn cứ rơi vì cuộc tình

Thắc mắc và tự hõi lòng mình

Vì đâu vì sao mà đôi ta phãi chia hai

Vì tôi vì em hay là vì ng` kia … why

Chuyện tương lai

Tôi đâu bít được

Kết thúc tình này nó sẽ mãi đâu bít trước

Thôi thì ng` cứ ra đi đi xa đễ lại trong tim anh

1 chút mơ mộng và những vết thương lòng khi cuộc tình ko còn xanh

Mưa phùn bay

Xa hàng cây

Hình bóng cũ

Cố tìm mà ko thấy

Mel : Spyder

Trọn cuộc đời này ta sẽ mãi xa lìa nhau

Nhìn vào nguyện cầu nơi chốn ấy em yên lành

Cười đi em

Hãy cười đi em

Đễ anh ra đi lòng hạnh phúc

Từng giot lệ nào anh đã khóc khi ng` đi

Đành lòng và rồi em sẽ xóa bao ưu phiền

Và rồi mai sau

Kí ức mới hôm wa

Vẫn ỡ đó nơi thật sâu trái tim

Young TK

Chôn vùi hình bóng thật sâu vào ỡ tận cùng nơi trái tim

Biết bao ngày wa kiếm tìm nhưng mà là tìm trong vô vọng

Biết làm sao tình cãm ta trao giờ là nỗi niềm đang cô động

Hay chĩ cho anh được bít tình cãm bây giờ là số 0

Từng đêm nghẹn ngào trong tiếng nấc

Gió lá xạt xào tiếng ai thỗn thức

Và nuối tiếc kí ức ngày nào tình cãm ngày đó từng bay cao

Hoa trắng ngày cười anh cũng đành chúc cho

em có được ngày mai thật hạnh phúc

Ver 3 : S.O

Em nói chờ anh sao girl

cho a khóc vì mog chờ

niềm đau hững hờ

khi xe hoa đứg chờ

thư anh cũng viết

nhạc a cũng hát

yêu e tha thiết

nhưg mà e ra đi cùg với người khác

a thỳ sau lưg nc' mắt mặn chát

lúc e dứg ôm vai người khác

anh chỉ cầu nhìn và chút e hạnh fúc

đơn fương chịu đựng

và chẳng pit trăng khuyết vì...

mây che 1 phần

nhưg a lại chếc vì...

gió thổi che đi tầm với của a với e

như viết chì...

viết bao nhiu kâu yêu e bỵ tẩy xóa đi

ừ thỳ a khóc ai nói con trai k thể khóc

sao trên bầu trời còn mất vỳk thời tiết thay đổi làm nó mất đi boo

by h` thỳ a chỉ pét viết vào cuốn sách kỉ niệm ròi cất đi

a sẽ k yêu thêm ai nữa đâu

a như bầu trời khuất sâu

mây đen che mãi k chịu way đi đễ ta mất nhau thậc lâu

a chỉ mog e nói thậc 1 câu lúc đó ta bên nhau

thời gian khoảnh khắc ngày đó e có yêu a k

hay chỉ là gió thổi đi là xog xin e nói có

có đk k?

khó lắm fãi k a pék điuề đó nên k mog..:)

  

Mel : Spyder

Trọn cuộc đời này ta sẽ mãi xa lìa nhau

Nhìn vào nguyện cầu nơi chốn ấy em yên lành

Cười đi em

Hãy cười đi em

Đễ anh ra đi lòng hạnh phúc

Từng giot lệ nào anh đã khóc khi ng` đi

Đành lòng và rồi em sẽ xóa bao ưu phiền

Và rồi mai sau

Kí ức mới hôm wa

Vẫn ỡ đó nơi thật sâu trái tim

  

www.nhaccuatui.com/nghe?M=2mimLGK3MT

Mai rồi em có còn tin

Phút giây ở lại muôn nghìn thì qua

Tim mình trong ngực người ta

Tim người ta đập rung da thịt mình.

Thơ TRẦN MẠNH HẢO

Chap 30

 

“K làm vậy có quá đáng lắm không?” Niki hỏi khi thấy Jessica đã đi khỏi, và tôi ngồi bệt xuống đất, tay nắm chặt ngực mình

“Đau , đau lắm Niki ah, nhưng đó là cách tốt nhất”

Những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi, đã cố kiềm chế chúng nhưng vẫn không thể làm được, cảm giác đau nhói trong tim như muốn xé nát con tim tôi

Niki ngồi xuống ôm tôi vào lòng, thật chặt như muốn xau đi nỗi đau trong tôi, tôi khóc thành tiếng, vỡ òa niềm đau này, thật sự quá lớn, lớn đến mức không thể chịu nổi nữa rồi

Về phần Jessica, khi trông thấy hình ảnh đó, tim cô đau nhói, cô không muốn tin đó là sự thật, cô vừa khóc vừa chạy ra khỏi đó. Nhắm mắt chạy thật nhanh, cô chỉ muốn quên đi tất cả, rằng đó chỉ là cơn ác mộng mà thôi

 

Jessica cứ chạy mãi cho đến khi vì quá mệt mà gục xuống rồi ngất đi, trong cơn mê cô cảm nhận được hơi ấm của ai đó đang bồng cô lên, cô rất mệt thiếp đi

Tỉnh dậy Jessica đã thấy mình ở nhà cô, bên cạnh là mẹ và bác Dương, khẽ gượng người dậy

“Tại sao con lại ở đây” Jessica hỏi

“Hôm qua con ngất ngoài đường là Kelvin đưa con về” Mẹ Jessica trả lời, đưa cho cô 1 ly nước

“Mẹ ah, K đâu?” Jessica hỏi

“K có gọi cho mẹ và ông nói chuyện, nó sr chúng ta, …”

“Không không phải đâu, là mơ phải không mẹ, K sẽ không bỏ con đâu” Jessica lại nấc lên

“Đó là sự thật, K có lỗi trong chuyện này nên cháu hãy quên nó đi” bác Dương lên tiếng

“Không, không phãi đâu, mọi người gạt con” Jessica nấc lên

“Con bình tĩnh đi, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi” mẹ Jessica an ủi

“Không, không phải đâu” Jessica ấm ức khóc, rồi ngũ quên trong vòng tay của mẹ

 

Sau khi Jessica ngũ, bác Dương và mẹ cô mới ra ngoài, họ thở dài khi nhìn thấy cô như vậy, họ biết mọi chuyện nhưng họ vẫn tôn trọng quyết định của tôi . Họ hy vọng mọi chuyện sẽ nhanh chóng qua đi

Những ngày sau Jessica có tìm tôi nhưng tôi đều tránh mặt, còn ra ngoài thì luôn đi cùng Niki, chúng tôi luôn giả vờ thật hạnh phúc, đã nhiều lần tôi thấy Jessica với đôi mắt đỏ chạy vụt đi,tôi muốn níu kéo lắm chứ, nhưng bất lực

Màn đêm buông xuống, nỗi đau cô đơn kéo về bên tôi, tôi tìm đến rượu với hy vọng nó có thể giúp mình xoa đi nỗi đau này. Về Jessica đêm nào cô cũng khóc, bác Dương và mẹ cô đều bên cạnh chăm sóc an ủi. Những ngày sau cô dần chấp nhận chuyện đó, Jessica không đến tìm tôi nữa và nghe đâu cô đã bắt đầu ra ngoài với Kelvin, có lẽ đó là chuyện tốt

Tôi lại phải nhập viện vì căn bệnh này, không nghĩ ngơi hợp lý cộng thêm việc uống rượu nó khiến tôi như mất hết sức lức, tôi đã yếu yếu lắm rồi

“K đừng uống rượu nữa, nếu không sẽ có nhiều rắc rối lắm” Niki nói khi đang trong phòng bệnh của tôi

“Mặc kệ K” tôi vẫn lạnh lùng nói

“Cháu đừng bướng quá , hãy nghe lời mọi người 1 lần có được không?” cô tôi đau xót nói

Tôi im lặng, nói rằng mệt và muốn nghĩ ngơi. Những ngày sau xuất viện ,tôi đều lén đi theo Jessica, đương nhiên cô vẫn cho người theo tôi để đảm bảo nếu có chuyện thì sẽ có người bảo vệ tôi. Jessica có lẽ đã bình tâm, cô ra ngoài nhiều hơn, vui vẽ tươi cười rồi và điều đặc biệt là bên cô còn có Kelvin. Tôi biết anh ta là người tốt , có lẽ anh ta sẽ mang cho Jessica nhiều niềm vui và hạnh phúc hơn . Nhìn họ bên nhau tôi cũng chẳng biết nên vui hay nên buồn

Nụ cười.. bỗng tan thành nước mắt

Hạnh phúc… bỗng hóa thành đau thương

Tình yêu… vụt bay trong phút chốc

… Và một người lặng lẽ khóc trong đêm…!!!!

……………………….

 

Thời gian cứ nhanh qua đi rồi lại đến, đến rồi lại đi. Mỗi ngày tôi đều lén theo dõi Jessica như để biết chắc rằng cô ấy vẫn bình an, và muốn nhìn cô để xua đi nỗi nhớ trong mình, nhưng cơn đau của tôi cũng ngày càng khó khống chế hơn

“Máu bầm đã tụ lại hết nhưng nó nằm đè trực tiếp lên dây thần kinh trung ương của não, nếu phẫu thuật không khéo chẳng những không lấy được nó mà còn làm ảnh hưởng đến não bộ” bác Trung nói khi đang bàn về bệnh án của tôi

“Cháu sẽ phẫu thuật, “ tôi lên tiếng khiến mọi người rất ngạc nhiên

“K ah, hãy đợi thêm 1 thời gian nữa đi, biết đâu sẽ có cách tốt hơn và bớt nguy hiểm hơn thì sao” cô tôi lên tiếng

“Cháu không muốn đợi nữa, đã hơn nữa năm nhưng mọi chuyện vẫn thế, cháu muốn kết thúc chuyện này nhanh hơn”

“Nhưng nó rất nguy hiểm, cháu hãy chịu khó đợi thêm 1 thời gian nữa đi” cô tôi tiếp tục khuyên tôi

“Cô à, cháu không muốn kéo dài sự đau khổ này nữa, cháu đã chịu đủ rồi, cháu không muốn phải chịu thêm nữa, “

“Nhưng..”

“Tôi sẽ cố gắng hết sức” Bác Trung lên tiếng cắt ngang lời nói của cô tôi

“Tôi biết chị rất lo cho K, nhưng quả thật khó có thể tìm ra cách nào khác, mọi loai thuốc dường như đã không còn tác dụng nữa, phẫu thuật là cách cuối cùng, tôi tin rằng tôi và mọi người sẽ thật cố gắng để giúp K, chị hãy an tâm đi” bác nhìn cô tôi nói

“Nếu anh đã nói vậy thì tôi cũng tin anh, “

 

Những ngày sau đó, tôi phãi làm những xét nghiệm cuối cùng cho cơn đại phẫu này, mọi người đều túc trực bên tôi, lo lắng cho tôi, Chị tôi cùng anh rễ củng đã bay về nước khi thấy tôi chị đã ôm chằm lấy tôi mà khóc hỏi vì sao lại không báo sớm cho chị,tại sao lại ngốc như vậy

Cô, Niki, chị và còn có Ken và Jen, mọi người đều bên tôi 24/7, những ngày nay tôi không được phép ra ngoài nhưng vẫn cho người theo Jessica. Họ nói cô đã nhận được học bổng về chương trình liên kết đào tạo giảng viên ở Mỹ và sẽ cùng Kelvin sang đó. Tôi vui , có lẽ vì người mình yêu hạnh phúc

Còn 2 ngày nữa sẽ là ngày phẫu thuật, và cũng chính là ngày Jessica sẽ sang Mỹ

“Em thật sự đễ Jessica đi sao?” chị hỏi khi đang cùng tôi ngồi ngoài vườn bệnh viện

“Chỉ cần cô ấy vui như vậy là đủ”

Chị tôi im lặng, khẽ ôm nhẹ tôi, có lẽ chị hiểu sự hy sinh của tôi, hiểu rằng tất cả chúng chỉ vì người đó

 

Đả bao giờ bạn tự hỏi tình yêu là gì

Người không thích gọi là trách nhiệm

Người chơi bời gọi là trò chơi

Người không có gọi là giấc mơ

Người hiểu biết gọi là số phận

Còn tôi đơn giản đó là em

 

“Sắp đến ngày phẫu thuật rồi, e ráng nghĩ ngơi đi “ chị tôi nói khi đang đắp lại chăn cho tôi

“Uh, c về đi, không cần lúc nào cũng ở đây đâu, về mà còn lo cho a rể kìa, ko ả đi mất, e không biết đâu mà tìm đâu” tôi đùa cố để xoa đi cái không khí mệt mỏi ngạt thở này

“Kệ ả, có đi thì cho đi luôn, mai e muốn ăn gì không, chứ đến ngày mổ không được ăn đâu” chị mỉm cười vuốt má tôi hỏi

“Không , e thấy nhạt miệng lắm, không muốn ăn gì” tôi cười yếu ớt nói

“Chị à, nếu ngày mai không đến liệu có phãi sẽ tốt hơn không?’ tôi chợt hỏi khi nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm trải dài

“E nói gì vậy hả, lại nghĩ linh tinh gì đúng không?” chị tôi nói giọng pha chút lo lắng

“Là thật mà, có người từng nói chỉ cần mình cố gắng rồi mọi chuyện sẽ qua, nhưng nó đâu có đơn giản như vậy đâu, cứ qua một chuyện rồi lại đến một chuyện, qua cơn mưa chưa chắc sẽ có cầu vồng mà” tôi nói chua xót

“E đừng nghĩ linh tinh nữa, cho dù có thế nào, chị cũng sẽ không để em có chuyện gì đâu, ..” chị tôi nói giọng có lẽ sắp khóc rồi

“Thôi mà e chỉ nói vậy thôi, có cần mít ướt vậy không,nhưng dù thế nào chị cũng nhất định phãi sống thật tốt nha, còn chăm sóc cho cô nữa..”

“E im đi, chị sẽ không chăm sóc cô đâu,cô thương em như vậy, e cần phải chăm sóc cô mới đúng. Chị không cho em nói những điều như vậy, có nghe rõ chưa” chị tôi nói giọng vừa lo lắng vừa như ra lệnh

“Thôi đừng nói chuyện này nữa, ah mà em có chuyện này muốn nhờ chị có được không?”

“Chuyện gì, em nói đi”

“Em muốn chuyển toàn bộ cổ phần của New Energy cho Jessica, và cả căn nhà hiện tại cũa tụi em cũng như căn biệt thự ở Hongkong cho cô ấy, mai chị hãy nói luật sư làm rồi giao cho Jessica, em nghỉ hiện tại cô ấy không muốn gặp em” tôi nói giọng chua xót

“Em thật sự muốn làm vậy sao” chị tôi nhíu mày hỏi

“Em còn lựa chọn khác sao?” tôi cười buồn nói

“Như vậy có phải rất bất công giữa 2 đứa không, chị nghĩ Jessica có quyền được biết mọi chuyện, hơn nữa có Jessica bên cạnh em, không phãi sẽ tốt hơn sao, chị thấy cô ấy cũng rất yêu em mà K”

“Em biết nhưng nếu ca phẫu thuật này xảy ra chuyện, Jessica sẽ như thế nào, thà rằng như thế này, để cô ấy có sự lựa chọn mới, tìm cho mình một người có thể yêu thương bảo vệ cô ấy hơn không phãi sẽ tốt hơn sao, yêu nhưng chưa chắc sẽ sỡ hữu mà chị” tôi nói gượng cười

“Em thật sự thay đổi rất nhiều rồi K ah, có lẽ con bé Jessica đã làm em thay đổi, nhưng nhìn em như vậy, chị thật sự không đành lòng”

“Chị à, nếu chị muốn tốt cho tất cả thì hãy làm theo ý em một lần này thôi có được không?” tôi nói giọng cầu xin

“Được rồi, em đừng nghĩ nhiều nữa, mai nghĩ đi, chuyện đó chị sẽ cho người đi lo”

Cũng lúc đó tại nhà Jessica

“Con dọn xong rồi sao?” tiếng bác Dương hỏi Jessica

“Dạ, xong rồi ông”

“Con thật sự quyết định như vậy sao?” bác Dương nhíu mày nhìn cô cháu gái

“Dạ”

“Ong hỏi nha, con vẫn còn yêu Kris đúng không?”

“Dạ.. con”

Đau, cảm giác đau trong lòng khiến Jessica thấy khó chịu, phải cô vẫn luôn tự nhắc phải quên đi, nhưng nó thật sự không dễ làm chút nào, phải cô hận, cô đau khi thấy người cô yêu vui vẻ bên cạnh người khác nhưng cô vẫn không thể ngăn con tim mình nghĩ đến người đó. Càng hận càng làm cho cô thêm nghĩ, thêm nhớ những kỷ niệm ngọt ngào đó làm tim cô như thắt lại

“Ta cứ nghĩ chuyện này sẽ tốt đẹp cho 2 đứa nhưng không ngờ” tiếng bác Dương chua xót

“Con cũng không hiểu tại sao mọi chuyện lại như thế nữa, có lẽ từ đầu con đã là người đến sau, mãi không thể thay thế được hình bóng của Niki trong tim Kris, con chỉ là người thay thế một hình bóng mà thôi” Jessica nghẹn lại, giọng lạc đi. Cô ôm chặt lấy ông mình, khóc như trút hết nỗi lòng, như lúc nhỏ chỉ cần khóc 1 trận sẽ quên ngay mọi chuyện nhưng giờ thì thật khó

Những giọt nước mắt lăn dài trện má cô, không đêm nào cô không khóc cả, khóc vì hận, khóc vì nhớ. Cô nhớ cái cảm giác hạnh phúc khi cả 2 bên nhau, từng cữ chỉ lời nói của người đó dành cho cô, nhưng thứ đó hiện giờ khiến cô thêm đau mà thôi. Nhưng tim cô không sao quên được nó, cảm giác hơi ấm mỗi lần người đó ôm cô khiến cô cảm nhận rõ được sự hạnh phúc ấm áp nay còn đâu

 

Nhớ lắm từng lời nói ngọt ngào, từng cái ôm ấm áp từng cử chỉ quan tâm, nhưng giờ đó chỉ còn là dĩ vãng….

 

Trong đêm, 2 con tim, 2 con người ở 2 nơi khác nhau nhưng vẫn cùng đang nhịp đập, cùng thổn thức, đau và nhớ về đối phương

……

Người ta đau lòng thường không phải vì tình yêu đã kết thúc

Mà bởi vì khi mọi thứ đã kết thúc rồi mà vẫn còn yêu

Đau đớn nhất không phải nghe ai đó nói chia tay

Đớn đau nhất là chia tay mà cảm nhận con tim vẫn còn yêu

 

Tiếng chuông điện thoại reo lên khiến Jessica giật mình, khẽ lấy tay lau đi những dòng nước mắt, cô khá bất ngờ khi nhìn vào ID người gọi trên màn hình. Phân vân đôi chút, cô bấm nút trả lời

“Dạ e nghe chị”

“Uh, xin lỗi vì gọi em vào giờ này, chị không làm em thức giấc chứ” giọng chị tôi đều đều bên điện thoại

“Dạ không, em vẫn chưa ngũ, chị vẫn khỏe chứ ạ”

“Uh, chị vẫn tốt , cám ơn em,còn e thì thế nào”

“Dạ vẫn ổn”

“Vậy thì tốt, chị nghe nói em chuẩn bị sang Mỹ cùng Kelvin”

“Dạ”

“Kelvin là người tốt, chúc 2 người hạnh phúc”

“Dạ, cảm ơn chị”

“A, Kris nhờ chị đưa em 1 số thứ, mai em có thể gặp chị không?”

 

Nghe đến tên người đó làm tim cô nhói lên, khi nãy khi nghe lời chúc phúc đó, cô đã thấy nhói rồi, đưa gì chứ, sao phải nhờ người khác, không lẽ Kris không muốn gặp em đến vậy sao, tại sao chứ..

“Dạ, có quan trọng không chị, vì em cũng chuẩn bị đi, nên có vài thứ cần mua”

“Kris nói nhất định phải đưa cho em trước khi em đi Mỹ, chỉ cần 1 chút thời gian của em thôi, không phiền em lâu đâu”

“Dạ vậy mai mấy giờ mình gặp được chị?”

“Khoảng 8 giờ sáng nha, ở nhà chị, chị cho xe đến đón em”

“Dạ cũng được, em sẽ nhờ Kelvin chở”

“Vậy cũng được, tùy em, thôi chị không phiền em nữa, em cũng nghỉ đi, chào em”

“Dạ chào chị”

 

Thật ra K đang muốn làm gì vậy, K làm em đau thế này chưa đủ sao còn muốn đưa gì cho em chứ, K thật sự rất nhẫn tâm đó

Nắm chặt chiếc nhẫn và sợi lắc mà tôi tặng những giọt nước mắt của Jessica thắm đẳm nó, rồi cô nhắn tin cho Kelvin mai sang đón rồi chìm vào giấc ngũ. Tay vẫn nắm chặt lấy 2 món quà của tôi

Lúc đó ở phòng bệnh, chị tôi khẽ thở dài nhìn tôi đang chìm trong giấc ngủ, trên tay là 1 quyển sổ

“Nhóc con, chị xin lỗi vì đã không giữ lời hứa với em nhưng nhìn em buồn đau chị thật sự không đành lòng, chị tin rằng hiện nay chỉ có người đó mới có thể giúp em vượt qua mà thôi”

Chị nắm chặt quyễn số trong tay rồi ra ngoài dặn dò hộ tá và vài vệ sỹ ở lại chăm sóc tôi, vừa đi vừa gọi điện cho ai đó, gương mặt khẽ nhếch mép cười

“Anh đến rồi à”

Jessica mỉm cười khi thấy Kelvin đang ngồi dưới phòng khách nói chuyện với mẹ cô

“Uh, anh mới đến thôi mình đi được chưa em” Kelvin mỉm cười nói

 

Suốt thời gian qua, anh luôn bên cạnh Jessica, an ủi nói chuyện chỉ hy vọng có thể phần nào xóa đi nổi buồn trong lòng cô mà thôi, khi nghe tin Jessica đồng ý cùng anh sang Mỹ anh đã rất vui. Anh biết anh vẫn chưa thể làm cô quên đi tôi nhưng chỉ cần kiên nhẫn và thêm chút thành ý có lẽ anh sẽ lại được hạnh phúc bên cô. Đêm qua khi thấy tin nhắn cũa Jessia nói đến nhà tôi, anh đã lo lắng vì sợ khi gặp lại tôi, chúng tôi liệu sẽ tiếp tục hay tôi sẽ làm cô ấy đau khổ nhưn Jessica nói chỉ đến gặp chị tôi hơn nữa lại muốn anh đi cùng chứng tỏ anh đang ngày càng có vị trí trong lòng cô

“Mình đi thôi, dạ thưa mẹ con đi”

“Dạ con chào bác”

“Uh, 2 đứa đi đi”

Nhìn bóng chúng tôi ra ngoài, mẹ Jessica khẽ thỡ dài, bà biết mọi chuyện nhưng phãi làm sao chứ, bà cũng lo sợ con bà có thể sẽ đau khổ cả phần đời còn lại. Quay lưng vào nhà bà khẽ gạt đi giọt nước mắt thương xót

“2 người đến rồi à” chị tôi mỉm cười khi thấy họ

“Dạ, tụi em chào chị ạ”

 

Jessica khoác tay Kelvin,có lẽ cô muốn cho chị tôi thấy cô đã vượt qua được mọi chuyện, và đang sống tốt

“Uh, 2 đứa tình cảm quá nhỉ”

“Dạ”

Kelvin vui ra mặt khi thấy hành động đó của Jessica, còn chị tôi không nói gì chỉ im lặng nhìn hơn ai hết chị cũng là phụ nữ, chị đương nhiên hiểu những gì Jessica đang làm

“2 đứa ngồi đi”

“Dạ, cám ơn chị”

“Sao không thấy Kris vậy chị” Kelvin lên tiếng hỏi khi không thấy tôi, đó cũng là điều Jessica muốn hỏi

“Ah, Kris có chút chuyện không ở nhà”

“Dạ. chị cần đưa gì cho em ạ” Jessica lên tiếng hỏi, cô muốn nhanh chóng rời khỏi đây

 

Căn nhà này làm cô càng thêm đau, càng thêm nhớ đến người đó mà thôi

“Ah, Kris đưa những thứ này cho em”

Chị tôi nói rồi đưa cho Jessica 1 tập hồ sơ, cô mở ra xem và khá bất ngờ với những thứ đó

“Chị à, tại sao” Jessica hỏi

“Là Kris đã làm, K đã sang tên toàn bộ cổ phần cũng như tên 2 căn nhà sang cho em, nó nói xem như món quà dành tặng cho 2 người”

“Em…”

“Nhà có khách hả chị” 1 giọng nói vang lên cắt đứt tiếng nói của Jessica. Nhìn ra ngoài thì ra là Ken và Jen đang nắm tay bước vào

 

Nhìn thấy Jessica cùng Kelvin ngồi cạnh nhau, cả 2 không nói gì chỉ im lặng bước vào

“Chào chị” họ chào chị tôi rồi quay sang nhìn 2 người kia

“Sao 2 người lại ở đây” giọng Jen có chút khó chịu khi nói

“Jen , là Kris có vài thứ để đưa cho Jessica nên nhờ chị đưa thôi” chị tôi vội lên tiếng

“Vậy sao”

“Chào em lâu rồi không gặp” Jessica lên tiếng nhưng Jen chỉ im lặng

“Chào chị, chị vẫn khõe chứ ạ” Ken lên tiếng thay Jen

“Uh, vẫn khõe, cảm ơn em”Jessica gượng cười nói

“Chị ta thì có gì không khõe chứ” Jen nói giọng có chút khó chịu

“Jen” chị và Ken cùng lên tiếng

“Em chỉ nói sự thật thôi” Jen bức xúc

“Em thôi đi, “ chị tôi nói

“Em xin lỗi chắc do Jen hơi mệt” Ken nói nhìn chị tôi cùng Jessica

 

Jessica vẫn không hiểu vì sao Jen lại có thái độ như thế với mình, lúc trước rõ là 2 người vẫn rất thân mà nhưng tại sao. Nếu vì chuyện cô và Kris, đáng lẽ người đáng bị trách phải là Kris chứ không phải cô

“Em không sao chứ” Kelvin lên tiếng hỏi khi thấy Jessica không vui, đưa tay xoa nhẹ tay cô

“Thật là lãng mạn” Jen lên tiếng

“Em đưa Jen ra ngoài đi Ken”

“Tại sao chứ, em nói sự thật mà, nếu không phải do chị ta thì”

“Thôi đi Jen” Ken nói

Jen tức giận bỏ đi, Ken cũng gượng cười rồi đi theo. Cả 2 nhanh chóng lên lầu

“Chị à, mọi chuyện” Jessica hỏi khi thấy những điều đó

“Không có gì đâu em”

“Phần văn kiện đó luật sư đã mang đi làm rồi, hiên giờ đều đã được chuyển sang tên em”

“Nhưng em không thể nhận được”

“Em cứ nhận đi, Kris muốn như vậy”

“Nhưng..”

“Không sao đâu, xem như món quà cuối cùng nó dành cho em”

“Dạ”

“Ah, Kelvin có thể cho chị nói chuyện riêng với Jessica chút được không?”

“Dạ, vậy em ra ngoài xe đợi”

“Có chuyện gì hả chị, em thật sự không hiểu những gì đang xảy ra” Jessica hỏi khi Kelvin ra ngoài

“Kris vẫn rất yêu em, Jessica ah”

“không phải chị à người Kris yêu mãi là Niki, em…” Jessica bắt đầu nấc lên. Những giọt nước mắt nãy giờ cố kềm nén đã không thể nào kềm được nữa rồi

“Kris rất yêu em đó là sự thật nó chưa bao giờ thay đổi cả”

“Nhưng rõ ràng..”

“Em đi theo chị, chị có thứ này cho em xem”

 

Jessica đi theo chị tôi lên lầu, vào phòng tôi, Những kỷ niệm những cảm xúc tràn về trong tâm trí Jessica, hình ảnh của tôi tràn ngập khắp nơi

Lấy chiếc điều khiển mở căn phòng bí mật, khiến Jessica khẽ bất ngờ

“Chị à, tại sao”

Jessica bất ngờ khi vào căn phòng bí mật đó, đó toàn là những hình ảnh của cô, từ lúc cô cười , nhíu mày tất cả đều có cả, Jessica bất ngờ và xúc động, những giọt nước mắt rơi không ngừng

“Kris vẫn rất yêu em Jessica à, từ nhỏ nó đã chịu nhiều thiệt thòi hơn những đứa trẽ khác, chính vì vậy mà nó tạo cho mình một vẽ ngoài lạnh lùng nhưng thật chất bên trong nó đều là những tổn thương. Phải Niki đã khiến cho Kris cải thiện được nhưng một lần nữa khiến cho Kris thêm đau khổ. Nhưng khi nó gặp em, chị biết con tim K đã sống trở lại, nó hoàn toàn thay đổi. Thời gian bên em, những vết thương trong lòng nó dần được xóa đi. Chính em Jessica à,em đã dùng tình yêu để giúp Kris.”

“Nó không bao giờ hết yêu em cả, chỉ là nó cố tình buông tay em mà thôi, nó không muốn em vì nó mà chịu thêm bất kỳ sự đau khổ nào nữa .. có lẽ em cũng biết tai nạn cũa Kris năm đó, thật ra trong não K có 1 khối u, chính nó là nguyên nhân khiến K luôn đau đầu và hiện giờ tình hình ngày càng xấu đi. Nó buông tay em vì nghĩ mình sẻ trở thành gánh nặng cho em mà thôi…”

Những lời nói của chị khiến Jessica bàng hoàng đau đớn , thì ra bấy lâu nay cô đã trách nhầm người cô yêu thương nhất sao. Nhưng tên đó có phãi là đại ngốc không chứ, vì sao lại làm như thế, hắn khi cô sẽ hạnh phúc sao, không bao giờ vì con tim cô luôn hướng về tên ngốc đó thì sao cô có thể hạnh phúc bên người khác được cơ chứ

“Đồ ngốc, đồ ngốc tại sao chứ” Jessica vừa khóc vừa nắm chặt sợi dây chuyền trên cổ mình, đó là chiếc nhẫn mà tôi đã tặng cho cô ấy

“Phải Kris rất ngốc và chị cũng vậy” tiếng Jen vang lên

“Tại sao chị có thể ngu ngốc tin rằng Kris không còn yêu mình chứ, chị có biết Kris đã đau khổ như thế nào không, tại sao chưa bao giờ chị chịu tin vào tình yêu của 2 người chứ, dù Kris có đòi chia tay chỉ cần chị nếu kéo thêm thì có lẽ đã không như vậy rồi”

“Chị, chị, có chuyện rồi” Ken từ ngoài chạy vào với bộ dạng hớt hải

“Có chuyện gì?” Chị tôi cùng Jen đồng thanh nói

“Chị Niki vừa gọi nói, bệnh của K đột nhiên chuyển xấu, dường như máu bầm đã vỡ ra, vừa được đưa vào phòng cấp cứu rồi”

 

Tiếng Ken nói làm cho 3 người kia sững sờ không kịp nói gì, chị cùng Jen nhanh chóng cùng Ken chạy nhanh ra ngoài. Trước khi đi chị không quên đưa cho Jessica 1 cuốn sổ, và nói

“đó là nhửng điều K muốn nói với em,c biết c làm vậy K sẽ không vui nhưng, mà thôi quyết định là tùy em”

Nói rồi cả 3 nhanh chóng lên xe đi, Jessica như người thất thần cô đau lắm vì sao cô lại ngốc như vậy chứ. Cô khóc cho chính sự ngu ngốc của mình và cả cho tên kia nữa, sao lại ngu ngốc buông tay cơ chứ

Nắm chặt cuốn sổ cô chạy thật nhanh ra xe của Kelvin

“Em sao vậy có chuyện gì a, anh thấy mọi người có vẻ rất hốt hoảng”

“Anh mau chạy theo xe của Ken đi” Jessica nói

“Uh, có chuyện gì vậy em”

“Kris.. “ giọng cô nghẹn lại, cô đang lo sợ, cô sợ sẽ mất đi người cô yêu vĩnh viễn

“Kris, có chuyện gì sao, không lẽ bệnh..” Kelvin im lặng khi biết mình nói lỡ lời

“A cũng biết chuyện này sao” Jessica bất ngờ khi nghe Kelvin nói

“Phãi, a sr nhưng tất cả nhưng do anh quá yêu em, do anh ích kỷ nên”

“Thật ra mọi chuyện là như thế nào” Jessica ngắt lời Kelvin

“Thật ra lúc trước khi 2 người chia tay Kris có đến tìm anh, Kris hy vọng anh sẽ chăm sóc em, hôm đó là Kris đi theo em rồi gọi anh đến đón , còn chuyện em sang Mỹ cũng là do Kris sắp xếp, cậu ấy nói ước mơ của em là được làm một giáo viên giỏi như ông em…”

Thì ra mọi chuyện là như vậy, tại sao chứ, tại sao K lại giấu em, tại sao lại âm thầm chịu đựng tất cả chứ. K ngốc lắm K biết không? K nhất định phãi sống đó, e còn chưa trả thù K chuyện này đâu, K có biết em đã khóc nhiều thế nào không hả

Cô khóc vì sự ngu ngốc của cả 2 . Chiếc xe dừng ở cổng bệnh viện, cô nhanh chóng chạy vào trong.

 

via Phẫu Thuật Thẩm Mỹ – Bệnh viện thẩm mỹ JW Hàn Quốc ift.tt/2mPxH7N

 

Phậu thuật thẩm mỹ mũi không còn là điều quá xa lạ với nhiều người. Tuy nhiên để tìm kiếm được bệnh viện nào có chuyên khoa tái phẫu thuật mũi vừa đẹp và đảm bảo an toàn là điều không hề đơn giản.

 

Tìm kiếm được bệnh viện chuyên khoa tái phẫu thuật mũi đẹp và an toàn điều không hề đơn giản.

 

Tìm nơi “chọn mặt gửi vàng”

 

Đó là câu cửa miệng được nhiều người nhắc đến khi tìm kiếm một địa điểm uy tín về thẩm mỹ. Thực chất hiện nay, hầu hết tại các bệnh viện đều có các khoa chuyên biệt, tuy nhiên đối với ngành thẩm mỹ nói chung tại Việt Nam thường chưa làm rạch ròi các khái niệm chuyên khoa. Mô hình thường thấy tại các thẩm mỹ viện là “trăm dâu đổ đầu tằm”, một vị bác sĩ sẽ kiêm nhiệm luôn nhiều ca phẫu thuật, trong đó có cả phẫu thuật mắt, mũi, hàm hay thậm chí là ngực.

 

Khách hàng nên tìm đến bệnh viện có các khoa chuyên sâu riêng biệt về các lĩnh vực phẫu thuật thẩm mỹ

 

Hiện nay, những biến chứng sau phẫu thuật thẩm mỹ lại xuất hiện càng nhiều, lý do chính nằm ở trình độ nghiệp vụ và kỹ năng xử lý của lực lượng bác sĩ. Nói như vậy không có nghĩa là phẫu thuật thẩm mỹ không tốt hoặc mang nhiều nhược điểm. Thực chất nếu tìm đúng bệnh viện chuyên khoa, uy tín, chất lượng thì chắc chắn bạn sẽ có được những cánh mũi đẹp tự nhiên trường tồn theo năm tháng.

 

Chỉ mặt đặt tên bệnh viện nào có chuyên khoa tái phẫu thuật mũi

 

Nếu bạn sống tại TP.HCM và đang có ý định làm phẫu thuật thẩm mỹ, đặc biệt là tái phẫu thuật mũi thì Bệnh viện Thẩm mỹ JW Hàn Quốc là một sự gợi ý hữu ích.

 

JW Hàn Quốc là một sự gợi ý hữu ích cho ai đang đi tìm bệnh viện nào có chuyên khoa tái phẫu thuật mũi

 

Tại JW, lực lượng bác sĩ được đào tạo chuyên khoa riêng biệt. Mỗi bác sĩ có vai trò đảm nhận từng chuyên khoa khác nhau (bác sĩ chuyên phẫu thuật mắt mí trên, bác sĩ chuyên phẫu thuật mắt mí dưới, bác sĩ chuyên phẫu thuật hàm, bác sĩ nha khoa…). Vừa qua, JW tiến hành thành lập chuyên khoa tái phẫu thuật mũi, nhằm giải quyết cho những khách hàng đã từng phẫu thuật mũi không thành công trước đó.

 

Tái phẫu thuật mũi tại JW khách hàng sẽ được chỉnh sửa dáng mũi so với ban đầu bằng công nghệ Sline.

 

Theo TS.BS Nguyễn Phan Tú Dung – Giám đốc Bệnh viện JW: “Để biết được bệnh viện nào có chuyên khoa tái phẫu thuật mũi an toàn và đảm bảo hiện nay là rất khó. Do một số cơ sở thẩm mỹ có xu hướng đánh lừa khách hàng bằng phương thức tiếp thị, quảng cáo tràn lan, kết quả là hàng loạt những ca phẫu thuật mũi không thành công như ý, khiến mũi bị biến dạng”.

 

Theo thông tin từ JW cho biết, đến thời điểm hiện tại bệnh viện đã thực hiện thành công hơn 10.000 ca tái phẫu thuật mũi thành công bằng phương pháp chỉnh sửa mũi Sline. Đây là một thông tin đáng mừng cho những ai đang tìm kiếm bệnh viện nào có chuyên khoa tái phẫu thuật mũi.

 

Ngày 25-3, tại JW tổ chức tư vấn và tái phẫu thuật mũi trực tiếp với TS.BS Nguyễn Phan Tú Dung. Khách hàng sẽ nhận được ưu đãi giảm 20% chi phí thực hiện phẫu thuật.

 

JW Thành lập chuyên khoa tái phẫu thuật mũi tại Việt Nam

 

The post Chỉ mặt đặt tên bệnh viện nào có chuyên khoa tái phẫu thuật mũi appeared first on Bệnh viện thẩm mỹ JW Hàn Quốc.

(*) Đã từ lâu rồi, tôi không sợ bị người ta chửi mình là đĩ là phò. Tôi chỉ sợ phải đi chửi người khác là phò, là đĩ. Tôi không sợ bị mang tiếng cướp chồng người khác, chỉ sợ bị người mình yêu thương làm cho tan nát mà thôi !!!

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Chị ta gần như sững lại. Cánh cửa mở ra và tiếng nấc bị chặn lại nơi đầu môi. Đôi môi bật máu, nhưng có lẽ vết đứt trên đôi môi ấy không đau bằng sự tan nát nơi trái tim người con gái đó lúc này. Chị ta ngã xuống. Hai đầu gối quỳ gập xuống sàn nhà được trải thảm long màu ghi xám.

   

Dường như, sau đau đớn là thú tính. Bản năng trỗi dậy sau tổn thương, nỗi đau dường như bật ngửa.

   

Chị ta đứng dậy, lao về phía giường.

   

Một người phụ nữ gần như trần truồng đang hoảng hốt và run lên cầm cập. Cô ta nắm chặt lấy cánh ta cơ bắp của người đàn ông cũng đang trần truồng không kém bên cạnh mình. Cố gắng níu giữ những mảnh chăn mong manh quấn quanh cơ thể gầy gò yếu đuối, cô ta bám lấy mọi thứ như một sự cầu cứu và nước mắt ròng rã.

   

Người đàn ông duy nhất trong căn phòng gần như đóng băng. Anh ta thậm chí hình như không cử động cho đến khi vợ mình dung sức lực nhảy vào người tình cáo cấu cắn xé và cố gắng lôi cô gái đó đi xềnh xệch.

   

Anh ta đẩy vợ ra. Dằng tay mạnh và hất vợ mình bật ngã lăn xuống đất. Đầu chị ta đập vào thành giường và máu chảy đầm đìa. Chị ta bật dậy. Cô gái kia vẫn đang run sợ nắm lấy bàn tay “chồng người ta”.

   

Người đàn bà ghen tuông giựt mạnh tay cô gái khỏi chồng mình.

   

Những tiếng khóc và gào thét vang lên inh ỏi. Chúng pha trộn vào nhau để biến mọi giọng nói đều thành ra tạp âm, không thể phân biệt.

   

Chị ta giật mạnh tay cô gái. Cô gái mất thăng bằng tuột tay khỏi người đàn ông. Cô ta bị chị vợ lôi đi xềnh xệch như một cái xác chết. Rất nhanh, cô ta và chị vợ biến mất khỏi căn phòng sau tiếng đóng cửa rầm.

   

Người đàn ông lao theo, nhưng cho dù anh ta đập cửa, cánh cửa gỗ vẫn im lìm. Nó đã bị khóa lại. Và anh ta là người duy nhất bị nhốt lại trong cái quỹ đạo do mình tạo dựng lên.

 

- Đủ chưa?

 

Một giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm và điềm tĩnh vang lên. Một cái giật tay thật mạnh.

 

- Buông ra

 

Cô gái giật tay khỏi người đàn bà đang lôi mình đi như nùi giẻ và tiếp tục bình thản nói, trái ngược lại hoàn toàn với phản ứng cô ta khi ở trong căn phòng – sợ sệt, bám víu. Giờ đây, cô ta nhếch mép, mạnh mẽ, đứng dậy, đường hoàng, hất tay người vợ và đạp chị ta xuống:

 

- Chị nghĩ là chị giỏi lắm hả?

 

Người đàn bà khựng lại. Chị ta gần như bị shock, những gì mà chị ta thấy giờ phút này, khác hoàn toàn so với cách đây vài giây khi ở trong căn phòng ấy. Cô gái này, dường như biến thành một người khác. Thái độ quay ngoắt, trở thành kẻ chủ động ngay cả khi cô ta đang đi ngoại tình với chồng người khác và bị đánh ghen.

   

Nhếch mép, cô gái cười. Người đàn bà không tài nào chịu nổi. Chị ta giơ tay định tát thật mạnh vào cô gái. Cô ta nhanh chóng phản xạ bằng một cú tát trời giáng bật ngược lại khiến chị ngã sõng xoài.

   

Ôm mặt hoảng hốt, người phụ nữ thốt lên:

   

- Mày là con điếm. Mày là một con đĩ, mày cướp chồng người khác, mày không thấy đốn mạt hay sao?

   

Cô gái xoa hai bàn tay vào nhau, lại nhếch mép. Hướng ánh mắt sắc lẹm về phía người phụ nữ vừa bị cô ta “đả thương”, chậm rãi, cô ta đáp:

   

- Đã từ lâu rồi, tôi không sợ bị người ta chửi mình là đĩ là phò. Tôi chỉ sợ phải đi chửi người khác là phò, là đĩ. Tôi không sợ bị mang tiếng cướp chồng người khác, chỉ sợ bị người mình yêu thương làm cho tan nát mà thôi. Chị không nhớ tôi là ai ư?

 

- Mày… Mày… – Người phụ nữ run run lên, mắt đỏ quoạch đầy căm tức – Mày là một con đĩ!!!!!!!!!!!!!! – Chị ta hét lên

   

- Phải rồi, tôi là một con đĩ. Phải chửi người khác là đĩ chị có thấy đau lòng không ? À không, ý tôi không phải là chị đau lòng vì phải gọi tôi là đĩ, mà chị nghĩ đi, vì tôi ngủ với chồng chị, nên tôi là đĩ đúng không ? Bỗng dưng phải chửi một người vì một sự thật mà mình không làm gì nổi… Nghĩ xem, bị chửi thích hơn hay đi chửi sướng hơn. Nhìn chị kìa, tôi là đĩ, cũng không thảm hại như chị, một con phò có chồng mà không biết giữ. Làm đàn bà, phải học cách mà THÂM lên. Chẳng phải chị đã từng rất THÂM sao? Sao bây giờ lại bị THẤM nhục thế này?

   

Người phụ nữ ức tới nỗi không nói nên lời. Người chị ta run cầm cập. Hai hàm răng va đập vào nhau và bám chặt lấy lồng ngực mình. Nước mắt dàn dụa.

   

- Chị khóc à ? tội nghiệp nhỉ ? Tôi phải làm sao bây giờ ? Tôi sai rồi, tôi xin lỗi chị nhé ! Xin lỗi vì đã ngủ với chồng chị. Tim chị đau lắm phải không ? Khổ thân chị quá, giờ sao ?

   

Cô gái tiếp tục mỉa mai và rồi phá lên cười thật lớn. Quần áo rách rưới, thân thể dường như quá tệ hại với những mảnh vải tả tơi. Nhưng cô ta vẫn không hề run rẩy như người phụ nữ mình mẩy phẳng phiu đang gục dưới chân mình.

   

- Sao mày, sao mày lại làm thế với tao ? Mày muốn gì ?????? – Người phụ nữ nghiến răng vào nhau.

 

- Muốn gì à ? Muốn chị chửi tôi là đĩ là phò. Giống như ngày xưa tôi đã từng muốn gào lên như vậy với chị, nhưng không thể.

 

- Cái gì ?

 

- Chị không nhận ra tôi đúng không ?

 

- Mày là ai ? là ai ?

 

- Là người đã bị chị cướp đi thứ quý giá nhất cuộc đời, để mang về làm đồ chơi cho chị. Và bây giờ, chị hãy xem tôi lặp lại hành vi của chị như thế nào. Hãy trải qua cái cảm giác mà chị đã gây ra cho tôi, đã hủy hoại tôi.

   

Người phụ nữ co mình lại. Chị ta ngước đôi mắt đẫm nước nhìn về phía tình địch của mình, rồi loạng choạng đứng dậy.

 

Bỗng nhiên, người đàn ông hoảng hốt chạy ra. Cô gái nghe thấy tiếng bước chân, đột nhiên ngã quỵ và… ngất.

   

Người đàn ông chạy tới bên người tình, ôm chặt lấy cô ta như cố gắng bao bọc những mảng thịt da lộ liễu. Anh ta khóc. Ngước lên nhìn vợ mình:

   

- Em điên à, em làm cái quái gì vậy? Sao em lại độc ác đến như thế? Đây đâu phải lỗi của cô ấy.

   

Người vợ sững người nhìn chồng mình. Hai cánh tay chị buông xuôi. Lững thững, chị quay lưng bước đi. Người đàn ông vẫn ôm người tình mà xuýt xoa khóc lóc. Cô gái khẽ mở mắt, nhìn về phía người đàn bà đang đi dần về phía xa, nhếch mép, cô ta cười.

 

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

map qa' choi` roi` :(

(*) dung co' chua` mhezzz :(( bun` lam' do' co' y' thuc' ty' dy :(

1. Khanh là một cô gái có ý chí mạnh mẽ. Cô luôn nuôi giữ những ước mơ và dũng cảm biến những mơ ước ấy thành hiện thực. Quyết định đi du học của Khanh không quá bất ngờ, cô đã nói cho Nguyên biết về hoài bão và ước muốn của mình từ khi hai người quen nhau hai năm về trước. Nhưng khi ngày này đến, Nguyên vẫn không khỏi cảm giác buồn và hụt hẫng. Một chút ích kỷ trong anh chỉ muốn giữ mãi Khanh bên cạnh mình, nhưng anh không thể làm thế khi nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của Khanh vào cái ngày mà cô biết mình đã nhận được học bổng của một trường đại học bên Úc.

 

- Anh chỉ cho em tự do 5 năm thôi đấy. Sau 5 năm, hãy quay về với anh nhé..- Nguyên cầm tay Khanh khi chỉ còn nửa giờ nữa, chuyến bay sẽ cất cánh.

 

- Em chỉ sợ anh không chờ nổi ngần ấy thời gian thôi, gã đào hoa ạ!- Khanh cười kháu khỉnh và nhéo má anh chàng to cao, khuôn mặt chữ điền với nụ cười làm say mê các cô gái đang đứng trước mặt mình.

 

- Anh không thích em nói cái kiểu ấy đâu! - Nguyên gạt tay Khanh ra và nói - Em biết mà.. Anh chỉ yêu mỗi em thôi.

 

Khanh nhìn khuôn mặt giận dỗi của Nguyên, cô khẽ cười, trao anh một nụ hôn rồi lặng lẽ quay lưng bước vào sân bay. Nguyên nhìn theo cái dáng người nhỏ bé đang kéo lê chiếc vali to đùng dần dần tiến ra xa anh. Anh đứng bất động cho đến khi bóng dáng Khanh khuất hẳn, quay lưng đi, Nguyên lấy cặp kính mát màu đen ra khỏi ba lô rồi đeo vào. Chỉ để mọi người không nhận ra rằng, anh đang khóc..

 

Phía sau lưng, Khanh cũng đưa tay quẹt một đường ngang sống mũi cô ấy. Anh biết.

  

2. Ba tháng trôi qua, Khanh và Nguyên vẫn giữ liên lạc với nhau qua những lần chat trên yahoo, những bức thư tình gửi vào email, những tin nhắn điện thoại mỗi đêm. Nguyên vẫn chưa quen được với cuộc sống không có Khanh bên cạnh, nhưng anh vẫn luôn vui vẻ trò chuyện với cô để Khanh không phải bận tâm lo lắng về anh mà sao lãng việc học của mình.

 

- Anh ơi, em nhớ mẹ, nhớ khói bụi và đèn đường thành phố, nhớ lũ bạn cùng trường, và nhớ anh nữa, nhớ nhiều lắm..

 

- Thế à? Anh thật may mắn vì không phải mang nhiều nỗi nhớ như thế. Có lẽ những nỗi nhớ trong anh không thể tản ra nhiều người, mà chỉ tập trung lại một người thôi.

 

Nhóc à, anh nhớ em, chỉ mỗi mình em thôi..

 

Giọng nói ấm áp của Nguyên phía đầu dây bên kia đang cách Khanh nửa vòng trái đất không khỏi làm cô cảm động đến rơi nước mắt.

 

Trên đời này có quá nhiều điều ta không thể lý giải được, nhưng điều Khanh khó hiểu nhất là tình cảm chân thành của Nguyên dành cho cô. Nguyên đẹp trai, nhà giàu, ga lăng và lịch thiệp, xung quanh anh không thiếu những vệ tinh trẻ đẹp khác. Vậy mà Nguyên chỉ yêu mỗi mình cô, một cô gái quê mùa, không xinh đẹp và chẳng có tý phong cách nào nổi bật. Cô vẫn hay tự hỏi như thế, rồi lại tự nhủ: Nguyên yêu cô vì những hoài bão mà cô ấy theo đuổi, anh yêu và cảm phục sự mạnh mẽ trong tâm hồn cô hơn là bề ngoài. Mỗi lần nghĩ vậy, cô lại thấy tự tin và yên tâm hơn với tình yêu của mình.

 

...

3. Những ánh đèn loe lóe, chớp tắt và quay cuồng theo những điệu nhạc mạnh và ồn ào như thể đang dập túi bụi vào đầu Nguyên trong cơn say. Anh đã trốn vào trong quán bar này khi không thể chịu nổi cảnh tượng những đôi tình nhân đang tay trong tay bên nhau ngày Valentine. Sự cô đơn và tủi thân len lỏi vào anh khiến anh phải tìm đến men rượu để quên đi tất cả. Như thể một cuộc chạy trốn nỗi nhớ khắc khoải dành cho một người con gái đang ở cách anh quá xa.

 

- Mày đúng là một thằng ngu!- Giọng Huy hét vào tai anh như muốn ắt hẳn tiếng nhạc dập ồn ào - Bao nhiêu em dễ thương vây quanh mà suốt ngày chỉ ngồi chờ con bé mọt sách kia. Tự mày làm khổ chính bản thân mày thôi. Đồ điên!

 

- Câm miệng lại! - Nguyên quay sang và nghiến răng với Huy -Tao chẳng cần ai hết. Tao chỉ yêu mỗi mình Khanh thôi! Tao sẽ chờ cho đến khi nào cô ấy quay về..

 

- Còn tao thì nghĩ nó chẳng về đâu. Không chừng nó đang nằm trên giường với một thằng Tây nào đó và tận hưởng một ngày Valentine tuyệt vời. Hahaha!!

 

Bốp!

 

Giọng cười khanh khách của Huy bị đứt quãng khi Nguyên tung một cú đấm thật mạnh làm hắn ngã sóng soài xuống bàn, hất tung những chai rượu xuống đât, vỡ toang thành từng mảnh.

 

- Khốn nạn!!!- Nguyên hét lên, anh bây giờ như một đứa trẻ ngông cuồng đang được mọi người túm lấy và can ngăn.

 

Bình thường, Nguyên điềm đạm và chính chắn, nhưng giờ đây, anh cảm giác mình không thể điều khiển nổi chính mình. Anh không biết mình đang làm gì, không thể nghĩ được hậu quả sẽ ra sao, không thể tự kiềm chế nỗi tức giận..

 

Cơn nhức đầu tột đỉnh, dưới sự trợ giúp chẳng mấy ngọt ngào của những ly rượu mạnh đang làm rất tốt việc khiến Nguyên muốn ngã ngục. Choáng ngộp khi đám đông xúm lại xung quanh, anh gần như cảm nhận được một bàn tay nhỏ bé ấm áp đang nắm chặt lấy tay anh. Nguyên ngước lên và gọi to "Khanh.. Khanh phải không em?". Khuôn mặt của cô gái đang nắm lấy tay anh dần dần mờ ảo, anh không thể nhìn rõ đó là ai. Nguyên ngất đi lúc nào không hay.

 

Những ánh nắng ấm áp len qua khe cửa và chiếu rọi vào khuôn mặt đờ đẫng của Nguyên đang nằm trên giường. Anh dần tỉnh. Đầu nặng như búa bổ, cố dụi mắt để nhìn rõ khung cảnh quen thuộc trong phòng, Nguyên tưởng như anh vừa trong một giấc mơ mà anh đinh ninh là đã chạm được vào tay Khanh. Nhưng khi còn nghe rõ mùi rượu nồng nặc và trên người vần còn bộ quần áo xộc xệch mình đã mặc đêm qua, Nguyên mới nhớ ra rằng những gì đã diễn ra không phải là một giấc mơ.

  

Không cần biết vì sao mình lại về được nhà, Nguyên vội vàng vồ lấy chiếc di động và bấm số.

 

- Alo! Em phải không? Em đang ở đâu đấy? - Giọng Nguyên sốt sắng lạ thường, anh vẫn đang hy vọng rằng bàn tay ấm áp tối hôm qua chính là của Khanh, và cô đang ở rất gần anh.

 

- Anh hỏi gì lạ thế? Em vẫn đang ở xứ sở Kangourou tuyệt đẹp đây! – Giọng Khanh từ tốn nhưng cô không hề có ý che dấu một nụ cười thật tươi.

 

Nguyên thất vọng. Chỉ 2 giây trước, anh cứ ngỡ Khanh đã quay trở về và anh có thể nhìn thấy cô bất cứ lúc nào. Vậy mà đến giây thứ 3, anh như tỉnh dậy sau một giấc mơ khi biết rằng Khanh vẫn còn đang ở quá xa anh, bàn tay anh không thể với đến cô, dù chỉ là một cái chạm nhẹ...

 

- Hôm qua là Vanlentine...

 

- uhmm...

 

- Anh.. có đi đâu chơi không?

 

- Anh nhớ là mình đã đi bar. Nhưng.. anh uống nhiều quá nên sau đó chẳng nhớ gì nữa, khi tỉnh dậy thì thấy mình đã nằm trong phòng rồi.. Hii.. Em biết đấy, hôm qua là ngày tình nhân, và anh.. chỉ có một mình..

 

- ....

 

Khanh im lặng một hồi lâu. Có lẽ cô cùng hiểu được nỗi buồn và nhớ nhung mà Nguyên phải chịu đựng. Bởi lẽ, cô cũng có khác gì anh đâu? Ở một nơi đất khách quê người không có nỗi một người bạn thân để chia sẻ tâm sự, Khanh phải vùi đầu vào sách vở và cô phải giết tất cả thời gian trống bằng cách đi làm thêm hết chỗ này đến chỗ khác. Khanh không muốn mình có bất cứ khoảng trống nào để nhớ nhung vẩn vơ mà ảnh hưởng đến tương lai. Nhưng khi nghe giọng nói trầm buồn chất chứa nhiều tâm sự của Nguyên, cô ước giá như mình có một đôi cánh để bay về ngay bên anh, để được nằm trong vòng tay anh che chở, để vuốt nhẹ mái tóc của anh, để nói với anh rằng cô yêu và nhớ anh đến dường nào..

 

- Nguyên à.. Em biết đây là quãng thời gian khó khăn nhất của anh, của em và của tình yêu chúng ta. Nhưng em tin là cả hai ta sẽ vượt qua được, phải không anh..? Anh có thể uống rượu để thôi nhớ về những chuyện buồn, để không phải suy nghĩ về những chuyện không đâu, để quên đi buồn đau trong một lúc. Nhưng, xin anh.. đừng quên em nhé..

 

Nguyên siết chặt chiếc di động trên tay. Từng lời nói của Khanh như đang thì thầm sát tai anh, như thể cô đang ngồi cạnh và nói nhỏ với anh những lời yêu thương ngọt ngào nhất. ...

 

4. Vô tình hay hữu ý, người thứ ba luôn xuất hiện trong một cuộc tình đang có nhiều sóng gió. Để thử tình yêu của hai người trong cuộc? Hay chỉ đơn giản là để bên cạnh và an ủi một người đang cô đơn?

 

My mở cửa bước vào phòng Nguyên, tay cô đang cầm một ly chanh nóng. Nhìn thấy Nguyên đã ngồi dậy tự bao giờ, khuôn mặt của My bỗng rạng rỡ hẳn.

 

- Anh tỉnh rồi à? Anh làm em lo quá..- My đặt ly nước lên bàn rồi ngồi phịch xuống cạnh Nguyên.

 

Nguyên chỉ mỉm cười và không nói gì hơn. Có lẽ anh phần nào cũng đã lờ mờ đoán ra rằng đôi tay nhỏ bé đêm qua là của My chứ không ai khác. Từ lúc Khanh đi đến nay, My luôn ở cạnh để an ủi và động viên anh vượt qua những khó khăn. Nhà My lại ở rất gần nhà anh, nên ngày nào hai người cũng có thể gặp nhau. Đối với Nguyên, My chỉ như một cô em gái, không có gì đặc biệt hơn. Còn đối với My, chắc hẳn Nguyên đã hơn một người anh trai kết nghĩa từ lâu rồi..

 

Hai năm trôi qua, hai năm đâu có vẻ gì là dài đăng đẵng? Trong những bộ phim tình cảm lãng mạn hay những tiểu thuyết tình yêu nổi tiếng, con người ta thậm chí có thể chờ 5 năm, 10 năm, 20 năm thậm chí là mãi mãi cơ mà?

  

Nguyên cười nhạt, anh nhận ra rằng cuộc sống không hề giống như một bộ phim. Người ta thường nói rằng “kẻ ở lại bao giờ cũng buồn hơn người ra đi”. Anh hiểu được ý nghĩa câu nói ấy, đi trên những con đường ngập tràn kỉ niệm về Khanh làm tim anh đau nhói. Người ta nắm tay nhau đi trên những con đường đầy lá rơi, người ta dắt nhau đứng lúp xúp dưới mái hiên chạy trốn những cơn mưa bất chợt. Những hình ảnh quá giống với anh và Khanh ngày trước.

 

Khanh bây giờ, bận bịu với công việc và học tập. Cô cũng không phải đối mặt với những kỉ niệm hiện về nơi góc phố quen ngày nào. Còn Nguyên,tất cả những gì xung quanh anh bây giờ, đều in dấu chân của Khanh. Cho nên, đối với anh khoảng thời gian thiếu vắng Khanh dường như dài bất tận. Đôi khi, anh muốn chạy trốn tất cả, anh muốn đi đến nơi nào đó thật xa, nơi mà anh và Khanh chưa từng có một kỉ niệm nào, để anh không phải nhớ, không phải đau, không phải tự tay lau khô dòng nước mắt.

Dần dần, tin nhắn của Khanh càng thưa thớt, Nguyên biết vì cô quá bận nên anh cũng chẳng dám đòi hỏi gì hơn. Ngày qua ngày, khi chiếc di động rung lên và báo có tin nhắn, Nguyên đều mong mỏi rằng đó là tin nhắn của Khanh, nhưng hết thất vọng này đến thất vọng khác, đa phần, người gửi tin nhắn đều đặn cho anh mỗi ngày là My.

    

Một buổi tối khi gió đang ùa về báo trước một đợt mưa lớn, Nguyên đáng lẽ phải ngồi trong lớp học thì anh lại lang thang khắp các con đường Sài Gòn. Cho đến khi mưa như tát vào mặt anh lạnh buốt, Nguyên mới tấp vào một nhà chờ xe bus vắng người để trú mưa. Rồi di động anh lại rung lên, nếu là Khanh thì cô sẽ không nhắn vào lúc này vì cô biết đang là giờ học và không muốn Nguyên bị phân tâm. Nhưng My thì khác:

 

- Anh Nguyên đang học. Không được làm phiền anh ấy. Để cho anh ấy học nào. Đừng gửi tin nhắn vớ vẩn chứ. Không được gửi tin nhắn đấy. Không được làm phiền anh ấy. Không được gửi tin nhắn. Không được gửi tin nhắn... Oái! Tin nhắn đâu mất tiêu rồi?

  

Nguyên nhìn vào màn hình điện thoại rồi phì cười, sau đó anh bấm số của My và gọi

 

- Em lại bày trò phá phách gì nữa đấy!

  

- Em không cố ý đâu. Tự nhiên tin nhắn của em mọc cánh bay qua anh đấy! HiHi.. Làm phiền anh quá..Mà ủa? Không phải anh đang trong lớp học sao?

 

- Không, hôm nay anh nghỉ. Mưa to quá, anh đang trú mưa ở trạm xe bus đối diện trường anh. Tạnh mưa, anh sẽ về.

  

- Anh đợi em tý nhé! - My nói vội vã rồi cúp máy

 

My lúc nào cũng thế, ân cần và chu đáo, nhiều lúc làm Nguyên xao động. Nhưng nghĩ đến Khanh, anh chợt lui lại và giữ một khoảng cách nhất định với My. Tuy nhiên, anh cũng phải thừa nhận rằng, từ khi có My bên cạnh, anh vơi bớt nỗi cô đơn phần nào. Lúc nào anh cần, My cũng có mặt để chia sẻ và giúp đỡ tận tình. Không biết tự bao giờ, Nguyên cảm thấy mình cần có My.

 

Chỉ 15 phút sau, My đã có mặt ở trạm xe bus đó trước sự ngạc nhiên của Nguyên.

 

- Ngốc ạ! Mưa to gió lớn thế này, chạy ra đây làm gì thế?

 

- Em nghĩ anh đứng dưới mưa một mình sẽ cô đơn lắm, nên chạy ra đây cùng trò chuyện với anh thôi mà..- My cười, vuốt nhẹ những giọt mưa vươn trên tóc

 

Trước những tình cảm quá chân thật mà My dành cho anh, Nguyên tự hỏi không biết phải làm sao để đền đáp cho cô những điều đó. Hai năm trôi qua dưới sự động viên của My, không thể nói rằng anh không có một chút tình cảm gì với cô. Nhưng đến bản thân anh cũng không xác định được tình cảm của mình đối với My là như thế nào, yêu hay là thương? Rồi anh chợt giật mình, không thể nào là yêu được, bởi vị trí ấy vẫn đang có một người chiếm hữu, nhưng thương, thì là thương thế nào? Muốn được bên cạnh My để bù đắp cho những gì cô đã làm cho mình, hay muốn bên cạnh cô ấy chỉ vì.. mình không muốn cô đơn? - Nguyên tự hỏi

  

5.

Một mùa Valentine nữa lại về. Thời gian nếu mà có được tính bằng các mùa Valentine thì hẳn đó là một loại đồng hồ với hệ đếm gây nhiều đau đớn nhất với những kẻ đang xa nhau. Mộng ước về một cái nắm tay ấm áp trong ngày tình nhân và cùng nhau đi dạo khắp phố với Khanh đã từ lâu Nguyên vẫn ấp ủ và chờ đợi, chờ đợi ngày cô quay về và cả hai lại được bên nhau thật hạnh phúc. Để anh thoát khỏi cái không gian quay cuồng của quán bar này..

 

- Tao không thể tin nổi, nó đã phản bội tao! - Một anh bạn ngồi gần đấy đang tâm sự chuyện gì đó với nhóm bạn của mình.

 

Nguyên đưa ly rượu màu đỏ sẫm lên môi và hớp một hơi cho đến cạn ly, nhóm bàn bên kia vẫn đang nói chuyện rôm rả...

 

- Thế mày nghĩ nó sang bên ấy, nơi ở mới, trường mới, bạn mới, không lẽ nó chẳng thể kiếm được cho mình một thằng bồ mới? - Một đứa lên tiếng - Chỉ có những đứa ngu ngốc như mày mới chờ đợi trong mòn mỏi như thế, để rồi mày được cái gì chứ?

 

Nguyên ngồi đấy, uống hết ly này đến ly khác. Đến khi đầu óc anh đau buốt và quay cuồng, từng lời nói của những kẻ xa lạ mà anh tình cờ nghe được như từng chiếc phi tiêu nhằm thẳng tim anh làm hồng tâm. Nguyên loạng choạng, đứng dậy tính tiền rồi lao thẳng ra khỏi quán, chỉ muốn hét lên thật to.

   

Một chiếc xe thắng gấp trước mặt, My đưa cho anh chiếc mũ bảo hiểm, đôi mắt cô buồn rười rượi, nhìn Nguyên xác xơ vì tự hành hạ chính mình.

 

- Lên xe đi.. Em chở anh về!

 

Biết rằng mình cũng không thể đi nổi nữa, Nguyên im lặng bước lên xe. Toàn thân rã rời khiến anh không thể ngồi vững được, Nguyên dựa đầu vào người My, anh nhắm mắt và nói nhỏ..

 

- Hay là.. chúng ta quen nhau đi em...

 

My vẫn không nói gì, cô vặn mạnh tay ga, phóng nhanh về nhà..

 

- Alô?

- Đang ở đâu đấy? - Nguyên gằn giọng, anh vẫn chưa dứt hẳn cơn say

- Em vẫn còn làm trong quán cà phê.Hôm nay Vanlentine nên quán hơi đông khách. Tý nữa về đến nhà em sẽ gọi lại cho anh nhé?

- Đang đi với thằng nào? - Bất chợt Nguyên hét lên

 

Đầu dây bên kia vẫn im lặng, chắc hẳn Khanh đang chết đứng vì câu hỏi quá bất ngờ của Nguyên mà cô không bao giờ ngờ đến.. Tiếng nhạc của quán cà phê dần dần nhỏ lại cùng với tiếng bước chân của Khanh, có lẽ cô đang chạy đến một nơi nào đó vắng vẻ để dễ dàng nói chuyện với Nguyên hơn.

 

- Anh lại uống nhiều quá rồi. Anh đi ngủ sớm đi.

- Này.. này.. Nói cho cô biết nhé.. Tôi có nhiều em theo đuổi lắm đấy, cô mà không mau về.. là mất tôi mãi mãi đấy.. có biết không hả..?

- Em biết.. em biết.. Anh đi ngủ sớm nhé, được không? Rồi em sẽ về thôi mà..

- Không chờ đợi gì nữa!! Mệt mỏi lắm rồi! Về ngay đi!!- Nguyên lại gào lên trong cơn say miên man.

 

Rồi anh không nghe được gì nữa ngoài những tiếng nấc nghẹn ngào của Khanh trong điện thoại.

 

- Đừng thế mà..- Giọng nói của Khanh vỡ vụn trong tiếng khóc- Em xin anh..

 

Nguyên ôm mặt đau đớn, rồi anh lại vò đầu bức tóc như một đứa trẻ.

 

- Về với anh đi Khanh ơi... Van em đấy.. Anh nhớ em lắm.. Anh cô đơn lắm...Anh cần một người ở bên cạnh anh lúc này..

 

Không ai nói với ai một lời nào.. Tiếng khóc của cả hai như hòa vào nhau trong nỗi nhớ nhau tột đỉnh..

 

Một mùa Valentine nặng nề nữa lại trôi qua..

   

6. Sáng hôm sau, Nguyên nhận được một bức thư gửi qua e-mail. Ở phần người gửi là khanh@...

 

"Cảm ơn anh vẫn nhớ và yêu em trong suốt 3 năm chúng ta xa cách. Sẽ rất đau đớn khi em để anh ra đi, nhưng nhìn anh tự hành hạ bản thân mình vì em như thế, em càng đau đớn hơn. Em đã ở quá xa anh nên không còn đủ khả năng mang đến hạnh phúc cho anh như lúc xưa nữa.. Hãy tìm một cô gái nào đó đủ gần để có thể cho anh hạnh phúc..

 

Chúng ta.. chia tay thôi.."

 

Nguyên gục đầu lên bàn phím, anh chỉ còn biết tự trách cho sự yếu đuối và ích kỷ của chính mình đã vô tình đẩy Khanh ra xa anh mãi...

 

Nick của Khanh đã thôi sáng từ lần ấy, số điện thoại của cô cũng không còn liên lạc được, những bức thư xin lỗi của Nguyên gửi đi qua e-mail chưa một lần được hồi âm. Khoảng cách giữa anh và cô bây giờ như xa xăm bất tận

 

...

 

7. Hai tháng trôi qua kể từ khi Nguyên và My quen nhau, bạn bè nhìn vào, ai cũng nói cả hai thật xứng đôi và hạnh phúc, My cũng cảm nhận rằng cô đang thật sự hạnh phúc, và Nguyên, những tưởng rằng tình yêu mới, ở rất gần anh, có thể mang đến cho anh những chuỗi ngày thật khác. Nhưng thời gian trôi qua trong nặng nề, Nguyên mới chợt nhận ra anh đang sống trong cái hạnh phúc ảo mà anh tự tạo lên để che lấp nỗi cô đơn trong anh, để vùi chôn hình ảnh một người con gái mà anh đã không còn được nghe giọng nói ấm áp ấy từ lâu..

 

Nguyên biết, anh có thể cố gắng để làm được một việc gì đó dù có khó khăn đến đâu chăng nữa, nhưng anh không thể cố gắng để quên Khanh, vì khi anh cố quên thì lòng lại càng nhớ thêm, đến nỗi trong những giấc mơ, anh vẫn thấy nụ cười của Khanh, như đang ở rất gần anh. Cũng như, anh không thể cố gắng để yêu My.

 

8.

 

- Trời mưa vì trời đang khóc thương cho những ai yêu nhau mà không đến được với nhau chăng?

 

My nhìn Nguyên một hồi lâu. Bên ngoài nước bắt đầu chạy thành dòng trên ô cửa kính. Lan xuống ban công sắt uốn của quán ca phê quen thuộc trước khi trở về với đất. Mưa vẫn dường như vẫn không muốn dứt kể từ khi cô và Nguyên bước vào quán. Không rời mắt khỏi những chuyện động của những thiên nhiên, cô nói:

  

- Nếu trời thương cho họ, thì đã ngừng mưa để họ có thể tìm thấy nhau rồi..

 

- Cuộc sống nào lại không có khó khăn? Tình yêu nào lại chẳng có thử thách? Có lẽ ông trời muốn những người yêu nhau vẫn có thể tìm thấy nhau dù là trong mưa bão..- Nguyên nhếch mép cười.

 

My đặt ly cà phê sữa đang uống xuống bàn, cô thở dài, hết nhìn mưa rồi lại nhìn Nguyên, nhìn trong ánh mắt xa xăm của anh có hình bóng của cô không, nhưng tìm mãi, cô vẫn chẳng thấy đâu.

 

- Em cứ tưởng mình đã ở rất gần anh, nhưng thực ra, khoảng cách của em và anh chưa bao giờ được rút ngắn. Dẫu em có ở bên cạnh anh hàng ngày hàng giờ, thì vẫn không thể ở trong tim anh dù chỉ một phút.

 

Nguyên lặng người trước câu nói của My

 

- Sao bỗng dưng em nói vậy?

 

- Anh có biếtkhoảng cách nào là xa nhấtkhông? Là khi hai người ở rất gần nhau nhưng hai trái tim lại không cùng hướng về nhau. Còn khoảng cách nào là ngắn nhất? Là khi hai người dẫu đang ở cách nhau rất xa nhưng hai trái tim vẫn luôn hướng về nhau. Có thể nói, giữa hai người lúc ấy không hề có khoảng cách, mà chỉ có tình yêu mà thôi..

 

Bỗng nhiên My nói luyên thuyên không dứt, như trút hết những nỗi lòng mà từ lâu cô gánh chịu. Nguyên im lặng, anh chợt nhớ đến câu nói của Khanh"Em đã ở quá xa anh nên không còn đủ khả năng mang đến cho anh hạnh phúc như lúc xưa nữa.. Hãy tìm một cô gái nào đó đủ gần để có thể cho anh hạnh phúc". Bây giờ Nguyên mới hiểu, Dù Khanh đang ở xa, thì cô luôn là người gần anh nhất. Cũng giống như lúc trước, khi Khanh ở gần anh nhất, thì anh vẫn nhớ cô nhiều như khi cô đang ở xa xôi nào đó.

   

Vậy nên, khoảng cách đâu được tính bằng những con số địa lý, mà được đo bởi tình yêu giữa hai trái tim, hướng về nhau nhiều hay ít.. Người ta phải xa nhau, để còn biết mình yêu nhau như thế nào nữa. Tình cảm của anh đối với My chỉ như một cơn say nắng bất chợt, rồi anh cũng về lại với bóng mát đời anh, nơi có Khanh hiện hữu.

 

- Anh đã tự đẩy Khanh ra xa khi anh còn rất yêu cô ấy, thì anh cũng đừng cố gắng đứng gần em khi anh chưa bao giờ yêu em- My nói, đôi mắt cô bắt đầu long lanh lên từng giọt.

Bấy lâu nay My biết rằng cô vẫn cố níu kéo một điều gì đó không thuộc về mình. Thà rằng cô nhìn Nguyên hạnh phúc trong tay người khác, còn hơn có anh trong tay mình và không bao giờ thấy anh hạnh phúc. Bởi lẽ, cô không phải là hạnh phúc của Nguyên, nên dù cố gắng đến mấy, những điều cô mang lại cho anh chỉ là những thứ phù du như gió thoảng, không thể khác hơn..

 

Tạnh mưa, Nguyên và My bước ra khỏi quán, hai người rẽ qua hai hướng khác nhau. Đôi khi, lời chia tay chưa được thốt thành lời thì ánh mắt đã nói lên tất cả, họ không thuộc về nhau.

 

Chợt Nguyên quay lại và gọi My, cô cũng quay đầu nhìn anh, đôi mắt vẫn còn chan chứa một nỗi buồn không bao giờ dứt.

 

- Anh xin lỗi và cảm ơn em, về tất cả.. Anh rất tiếc..

 

Tối hôm ấy, Nguyên đánh cả một bức thư dài kể về câu chuyện và những cảm xúc của anh lúc bấy giờ gửi đến Khanh, chỉ để cho cô biết rằng anh sẽ mãi đợi cô quay về. Không phải vì anh muốn thực hiện đúng lời hứa như một bản cảm kết, mà vì dù anh không muốn chờ thì trái tim đầy ắp hình bóng của Khanh trong anh vẫn thôi thúc anh không được dừng lại.

 

Một tuần sau khi bức điện được gửi đến Khanh, Nguyên nhận được cuộc gọi từ một số máy lạ, nhưng giọng nói thì rất đỗi quen thuộc.

 

- Chào mừng anh đã quay trở lại, gã đào hoa của em ạ!

 

...

 

9. Khoảng cách đôi khi không làm người ta quên nhau, mà nó làm cho người ta yêu nhau hơn trước. Bởi đi qua những ngày mưa, người ta mới biết yêu thêm những ngày nắng, và trân trọng những tháng ngày có nhau.

 

Tình yêu là một điều kỳ diệu, vì khi người ta biết yêu, người ta có sức mạnh làm nên những điều kỳ diệu. Nếu bạn muốn biết thêm điều gì về Khanh và Nguyên cùng với cuộc tình của họ, thì bây giờ bạn có thể chạy đến sân bay và nhìn Khanh đang nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Nguyên. Dù là trong mưa bão, thì họ vẫn tìm thấy nhau.

 

10. 5 năm trời xa cách, mọi thứ đã thay đổi, chỉ có tình yêu là còn vẹn nguyên.

 

Ngoài kia, mưa đã tan. Mùa Valentine tới họ sẽ có đôi.

   

 

PHONG CÁCH SAO - "Hồn Đất Việt" trình diễn tại lễ công bố Top 30 Siêu Sao Tài Năng Nhí 2017 ngày 17/9 vừa qua được đánh giá là "đẹp từ chất liệu đến nội dung", đánh dấu sự ra mắt hoành tráng của thương hiệu thời trang nhí Đắc Ngọc Designer House Kids.

 

BST “Hồn Đất Việt” – Sự kết hợp giữa truyền thống và hiện đại.

 

Siêu Sao Tài Năng Nhí 2017 là một cuộc thi với quy mô hoành tráng do Đài truyền hình VTVcab tổ chức và thực hiện, dành cho các bạn nhỏ trong độ tuổi từ 04 - 12 có đam mê nghệ thuật muốn thử sức và giao lưu học hỏi trên 5 lĩnh vực: Siêu sao mẫu nhí, siêu sao MC nhí, siêu sao âm nhạc nhí, siêu sao vũ công nhí và siêu sao diễn viên nhí.

 

Khép lại vòng thi Casting, hội đồng BGK – những người đảm nhiệm trọng trách "cầm cân nảy mực" của cuộc thi đã làm việc hết sức nghiêm túc, công bằng và công tâm để chọn ra những gương mặt thật sự xuất sắc. Cùng với đó, toàn bộ ekip BTC Siêu Sao Tài Năng Nhí 2017 nhanh chóng gấp rút chuẩn bị công tác tổ chức Lễ công bố kết quả sao cho hoành tráng và mãn nhãn nhất.

 

Không phụ lòng người, vào tối ngày 17/9/2017 vừa qua, Lễ công bố Top 30 Siêu Sao Tài Năng Nhí 2017 đã diễn ra thành công rực rỡ tại Long Vĩ Palace, Đào Duy Anh, Kim Liên, Hà Nội, với sự tham gia của hàng trăm mẫu nhí, ca sĩ, diễn viên, vũ công, MC nhí và đông đảo phụ huynh yêu mến chương trình. Xuất hiện tại hàng ghế V.I.P là những ngôi sao nổi tiếng – đồng thời là các thành viên BGK trong vòng thi Casting như như ca sĩ Thái Thùy Linh, MC Công Tố, NS hài Quang Thắng và giám đốc LaZum3 Fitness Linh Amita. Ngoài ra không thể không kể đến sự tham gia của Top 3 đại diện hình ảnh luôn đồng hành cùng chương trình – 3 gương mặt nhí đầy triển vọng đã từng vinh danh trên đấu trường quốc tế: Khánh Linh, Huyền Vy, Hữu Nhật; và đặc biệt còn có sự góp mặt của những chàng trai, cô gái tài sắc vẹn toàn đến từ top cuộc thi Hot Face Vietnam 2017.

 

Điểm nhấn xuyên suốt chương trình là "show diễn hoành tráng và được đầu tư nhất trong năm" – theo lời của chính Tổng giám đốc Lê Trần Đắc Ngọc, với những BST độc đáo đến từ thương hiệu thời trang nhí Đắc Ngọc Designer House Kids, được thể hiện xuất sắc bởi gần 400 gương mặt mẫu nhí tuyển chọn. Những BST nằm trong show diễn có thể kể đến như: BST váy dạ hội và vest nam "Prince & Princess", BST áo dài "Hồn Đất Việt", và cuối cùng là BST "I Love Fashion". Trong đó, BST áo dài "Hồn Đất Việt" với những mẫu thiết kế rất đỗi tinh tế, phù hợp với lứa tuổi các bé, vừa mang đậm màu sắc dân tộc vừa không làm mất đi cái hiện đại, tân thời, đã để lại một dấu ấn và dư âm sắc nét đối với cả những con mắt thẩm mỹ “có chuyên” và “không chuyên” trong lĩnh vực thời trang.

 

BST áo dài "Hồn Đất Việt" được trình diễn bởi tổng cộng 85 mẫu nhí nữ, và 10 mẫu nhí nam. Đối với những thiết kế dành cho nữ, phục trang và phụ kiện đều được chăm chút vô cùng tỷ mỷ và dụng công. Những tà áo dài làm từ lụa mỏng mang màu sắc chủ yếu ở tông sáng: vàng, cam, đỏ; phấp phới hòa lẫn với ánh đèn khiến cả sân khấu như bừng sáng, và bầu không khí được thổi một làn gió tươi mới lạ thường. Họa tiết áo dài vô cùng đa dạng, nhưng đều hợp nhất ở một điểm chung - đó là phong cách dân gian được thể hiện thực sự “ra chất”, dường như có thể làm toát lên được tất cả hồn thiêng sông núi, dòng máu rồng tiên của đất Việt, người Việt. Những tà áo mang trên mình nó hình bóng thân thương của cánh đồng với lúa vàng trĩ nặng; của một cậu bé chăn trâu đen nhẻm bên sừng trâu ngúc ngắc; của một chú heo con béo tròn; cả đến những tòa tháp cổ kính với mái chùa nghiêng nghiêng; những vị thần ông Bụt, hay những gốc đa nơi giếng nước đình làng...

 

Đôi khi, lẫn giữa sắc vàng ươm rộn ràng ấy, lại thấy thấp thoáng tà áo in một chiếc lá sen xanh. Màu xanh tươi tắn, đằm thắm và dịu mát, tựa những nét chấm phá tài hoa giữa một bản vẽ sáng màu, hay vài nốt trầm nhưng cũng đủ tinh tế để làm lắng đọng một bản nhạc véo von.

 

Phụ kiện của BST mà các nữ mẫu nhí sử dụng trên sàn Catwalk được tương đối chú trọng, khi thì là "chiếc đèn ông sao 5 cánh tươi màu", khi là một chiếc đèn lồng đỏ rực rỡ, khi lại là cái quạt mo trong câu chuyện thằng Bờm năm xưa,...

 

Chuyển sang thời trang áo dài dành cho mẫu nhí nam, phong cách thiết kế đã có sự thay đổi. Toàn bộ trang phục của các em là áo dài thổ cẩm, với chất liệu dệt tay thủ công 100% của những người dân tộc Mông tại Sapa. Tuy chỉ vỏn vẹn 10 chiếc áo dài thổ cẩm được trình diễn nhưng sự khéo léo, sáng tạo trong thiết kế, cùng với sự chất lượng trong chính chất liệu vải, cũng đã đủ khiến cho người xem thật sự mãn nhãn.

 

Được biết, BST "Hồn Đất Việt" này chính là BST mà Tổng giám đốc – kiêm Thiết kế thời trang Lê Trần Đắc Ngọc ưng ý nhất, dành nhiều tâm huyết nhất, và cũng bỏ ra nhiều công sức nhất. Để ra mắt BST này, anh đã "nhiều ngày liền chỉ ngủ từ 1-2 tiếng", thậm chí lại cũng có những hôm "mất ngủ vì thấy áo dài quá đẹp" – anh Ngọc vui vẻ tâm sự.

 

Lồng ghép giữa màn trình diễn của các siêu mẫu nhí là những tiết mục âm nhạc vô cùng ấn tượng đến từ chính các thí sinh âm nhạc nhí của chương trình. Ở đây chúng ta lại bắt gặp những cái tên, gương mặt quen thuộc như: Lê Quang Vinh với bài hát “Thư pháp”, hay cô bé Hoàng Trà My – chủ nhân chiếc vé vàng đầu tiên của Siêu Sao MC Nhí với “Bánh trôi nước” và “Non nước hữu tình”,… Giữa không gian đậm màu sắc Việt và những giai điệu đẹp về quê hương đất nước, BST “Hồn Đất Việt” càng được tôn thêm dấu ấn dân tộc mạnh mẽ, tạo được ấn tượng riêng, khó phai mờ.

 

BST áo dài “Hồn Đất Việt” với sự đầu tư cầu kỳ, tỷ mỷ đến từng đường kim mũi chỉ, thấm đượm tình yêu và tâm huyết, đã góp phần tạo nên một show diễn hoành tráng bậc nhất dành cho các bé từ trước đến nay. Show diễn đánh dấu sự ra mắt thành công vượt ngoài mong đợi của thương hiệu thời trang Đắc Ngọc Designer House Kids, bước đầu khẳng định được tên tuổi của chàng trai 9x tài ba này trong lĩnh vực thiết kế thời trang. Chúc anh thật nhiều may mắn, thành công trên chặng đường sắp tới, và hãy cùng đón đợi những BST khác của thương hiệu này nhé!

 

Lưu Quyên | Phong Cách Sao

 

ift.tt/2faYaKP

a ta có tiền.

a ta có nhiều gái lẽo đẽo đi theo.

a ta có thể có bất cứ thì gì a ta muốn

a ta mua mọi thứ bằng xấp polime và dollar trog ví.

a ta là Đại Gia.

 

*

 

tôi ko có tiền.

tôi ko có nhan sắc, k0 có đg` nét mềm mại.

tôi ko có nhiều ng` bám đuổi.

tôi ko mua được tất cả những gì tôi muốn

tôi nghèo.

và tôi là đứa con gái quá đỗi bình thường

 

*

 

tan tầm.

dòng ng` ùn ùn như dòg lũ.

đã tà.

chiều cũng tan theo cái giá lạnh mùa đông.

gió đùa những lọn tóc buôg làm chúng rối bù.

phấn son trôi tuột cả, mascara cũng nhòe nhoẹt.

liêu xiêu.

tôi khóc.

đã lâu lắm rồi tôi mới lại khóc đến tê liệt như thế.

vì đâu ?

vì đâu ?

vì ai... ?

 

*

 

Hà Nội lạnh quá. 1 cái áo sơ mi mỏng tang làm sao chốg chịu đc cái rét chỉ hơn 10 độ. hơn nữa nó lại còn là 1 cái áo sơ mi màu trắng tang tóc. giữa màu xanh tối của chiều tà đã sắp hóa đen để về đêm, nó chỉ sáng chứ k0 hề đem lại cảm giác ấm áp tẹo nào.

bước chân k0 biết dẫn đến nới nào.

vẫn đi... vẫn đi...

vẫn cố...

vẫn đi..

và k0 dừng lại.

hàng ngàn, hàng triệu con mắt xéo ngang qua tôi.

lại rì rầm. lại xì xào. lại bàn tán.

4 thág qua tôi hóa " điếc " với họ.

giờ vẫn giữ thói quen.

mặc kệ.

câm lặng.

bước....

 

*

 

tôi đã yêu a ta...

tôi đã yêu ng`đàn ông đó..

ng` đàn ông k0 đẹp nhưng quá quyến rũ trong mắt những con đàn bà đi săn tình.

tôi là một trog số những con đàn bà ấy, nhưng may mắn hơn vì đã lọt đc vào " mắt xanh " của a.

 

*

 

so với lũ kia, tôi phải thừa nhận họ hút hồn hơn tôi rất rất nhiều.

ngực đẹp, môg cog, eo nhỏ, khuôn mặt gợi tình. từng đường nét trên cơ thể mê hồn như thể họ là " con cưng " của tạo hóa.

còn tôi thì chỉ là " con nuôi " của tạo hóa mà thôi.

đã là " con nuôi " thì làm sao sánh bằng " con cưng " đc ^^

nhưng tôi vẫn tự hào. bởi thay vì thiếu hụt đi những đg` nét kia, thay vì khuôn mặt đc make-up 1 cách cẩn thận, tôi có ánh mắt buồn lạ và gươg mặt của mùa thu.

cái mùa mà tôi đc hạ sinh trên thế giới này.

và cũng là cái mùa man anh đến với tôi :))

 

cafe X.

tối đó tôi chỉ có một mình. nếu k0 nhầm thì hôm đó là ngày 9-9.

quán X k0 to k0 lung linh nhưng luôn tạo cho tôi cảm giác thoải mái nhất. Trong quán có 1 chiếc piano nhỏ và cũ rồi nhưng tiếng đàn vẫn trong và thanh thoát lắm. Tôi đến đâyk0 chỉ để vơi nỗi buồn mà còn là đến để thưởng thức tiếng dươnmg cầm bay bổng kia. Và cũng có khi chính tôi đặt những ngón tay lên từng phím đàn ấy.

tối 9-9 tôi đánh bản đàn Kiss The Rain.

tối 9-9 tôi như cuồng dại trên phím đàn.

tối 9-9 tôi như quên thân theo những nốt nhạc.

rượu, thuốc làm thần kinh tôi lâng lâng.

tôi vừa thất tình.

ai tinh ý thì nhìn thoág cũng nhận thấy tôi thất tình :))

nốt cuối cùg của bản đàn đã dứt. 1 bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi.

- a là ai ?

- đi theo a !

a kéo tuột tôi đi khiến tôi vô cùg sửng sốt. A dặn tôi đứng yên chờ a 1 phút..

1 chiếc mercedes đen bóng lóang đỗ ngay trước mắt tôi.

tôi ngỡ mình đang mơ.

a mở cửa xe rồi mời tôi lên. 1 kẻ lạ sao lại đc đối xử như vậy ?

tôi k0 hiểu. nhưng vẫn theo a.

lúc đó cũng khỏag 1h ság. đg` phố vắg tanh. a phóng như bay khiến tôi nao nao bởi vẫn còn say.

a im lặg,

tôi cũng lặng thinh.

tôi k0 biết tên a, k0 biết a làm nghề gì, k0 biết a ở đâu, k0 biết a là ai

tôi ko hỏi

 

a cũng chẳng hé môi

15' sau anh dừng xe trước 1 khách sạn lớn.

tôi sững sờ

vì chẳg khi nào tôi đc b' đến những khách sạn lớn như thê này.

đến cả cái sảnh khách sạn tôi cũng chưa từng đặt chân đến.

mà a đưa tôi đến.

tôi hiểu a...

nhìn a..

quàng tay vào tay a.

bạo dạn bước qua sảnh, tới khu lễ tân và vào phòng.

tôi điên rồi!

 

*

anh khoá trái cửa

k0 bật điện

đứng dựa lưng vào cánh cửa khép.

châm thuốc rít 21 hơi rồi truyền tay cho tôi.

tôi rít thật nhẹ rồi nhả khói thẳng về phía a cười lớn

a cầm lại điếu thuốc dùn ánh lửa nhỏ nhoi ấy để ngắm tôi.

bàn tay ấm áp vừa đặt trên vai tôi khi nãy đag vuốt ve gò má tôi.

a ngậm thuốc, dùg cả 2 tay trượt xg' áo tôi và xé rách nó.

chỉ còn áo lót thôi, mình trần lạnh lẽo, a ôm tôi thật chặt.

siết chặt bờ vai.

siết chặt vòg eo.

siết chặt cả thân hình bé nhỏ đag run rẩy của tôi vào lòg..

a hôn tôi..

hôn tôi..

hôn tôi..

cắn môi tôi r' mạnh khiến máu chảy ra.

tôi khóc.

a xoa tay khắp cơ thể tôi như dỗ dành..

r` lại hồn..

lưỡi a liếm cạn nhg~ giọt máu đỏ.

liếm cạn nhg~ giọt rượu cùg nhg~ giọt nc' mắt còn đọg trên môi tôi.

a bế tôi lên giườg và làm tình vs tôi :)

mồ hôi, máu, nc' mắt hòa quyện chát đắg.

đêm nay chát đắg.

đêm nay ctôi là Của Nhau.

 

*

 

11h ság tôi tỉnh, thấy a lại hút thuốc bên ô cửa sổ- em..

- a dậy sớm ghê ^^

- cả đếm a thức trắg...

- ...

- ngắm e...

tôi nhíu mày tỏ ra k hiểu, a c~ k buồn chứg minh cho tôi hiểu. tôi cuốn chăn quanh ng` r` nhặt quần áo đag rơi ngổn ngag trog phòg.

- bỏ chúg đi. cũ r`.

- nhưg..

- mặc đồ này đi, e sẽ đẹp l' đấy ^^

nói r` a đưa tôi 2 cái túi. nguyên một chiếc váy của Guess, 1 đôi giày cùg hãng và 1 túi LV. tôi nói:

- e k nhận đâu.. q' sức vs e.

a k nói, chỉ mỉm cười. a gỡ tay tôi ra khỏi tấm chăn đag quấn quanh ng` r` mặc đồ cho tôi.

- đẹp l' ! - a tán thg?

tôi ngỡ ngàg. k ngờ 1 con vịt xấu xí như tôi c~ có ngày hóa thiên nga.

a nắm tay tôi, hôn nhẹ, luồn qua ngón áp út 1 chiếc nhẫn.

- lấy a nhé !

tôi tròn mắt:

- a đùa à ? hôn nhân k như là trò đùa đâu a..

- k ! lấy a nhé ! cưới a nhé !

-...

- nhé.. lấy-anh-nhé !

a nhìn tôi âu yếm và đặt lên môi tôi 1 nụ hôn. c~ si tình như đêm qua nhưg k điên dại như thế.

- là vợ a, có đc k?

-.... vâg !

a bế xốc tôi lên, đi ra khỏi phòg và vào thag máy. a cười mãn nguyện, nụ cười vs đầy đủ niềm vui và hp trọn vẹn. tôi chỉ nhìn a. tôi thấy a.. quyến rũ vô cùg..

ai đó đã nói vs tôi rằg, tình 1 đêm là tình chỉ đến r` đi chứ k ở lại lâu dài; nhưg sao hnay tôi k thấy vậy. cảm giác bị bội bạc r` phũ bỏ của ng yêu cũ làm tôi đau nay tôi quên. tôi c~ hòa nhịp vs hp của a. tôi vui.

hnay, tôi có chồg.

hnay, tôi đc là vợ.

hnay, tôi khác.

k b' vì lí do gì mà tôi đâm đầu nhận lời cầu hôn của 1 ng đàn ôg mà lai lịch tôi c~ chẳg rõ. Chỉ b' a ta giàu có và quyến rũ hết mực. nếu để a ta cô đơn, ta sẽ mất.

vì thế mà cái siết tay hôm nay của tôi dành cho a thật đbiệt.

dù.. thật lòg.. tôi chưa hề yêu a !

có lẽ...

a c~ thế.

 

*

 

csốg vợ chồg vs a là nhg~ ngày thág tôi như đag ở thiên đườg. A vô cùg giàu có nhưg lại chỉ sốg 1 mình. A r' chiều tôi. Ngày ngày đưa tôi đi ăn ngoài tiệm, nhg~ cửa tiệm ăn uốg sag trọg và đắt tiền. Hôm nào k phải đi làm, a lại đưa tôi đi mua sắm. A cho tôi tự do chọn lựa nhg~ gì mình thích mà chẳg cần phải để ýh giá tiền. Có lúc tôi b' a thanh toán nhg~ hóa đơn tới tận mấy trăm ngàn dollar. Nhưg a giàu, a bảo tôi rằg: " đừg tính toán, hãy làm nhg~ gì mà e m' ! "

 

*

 

xug quanh tôi bủa vây là bao lời dị nghị. Họ nói :

- con bé kia là ai vậy mà sao cứ tá túc nhà thằg Hùg m~ thế nhỉ ?

- trôg ngoan ngoãn hiền lành thế kia mà lag chạ !

- chắc là bám đít nó moi tiền ýh mà. cái loại con gái mất nhân phẩm !

.....

còn bao lời cay độc xoáy nghiến lấy tôi. tủi thân, tôi chỉ b' ôm a trăn trở. a vỗ về tôi, kéo cả thân hình bé nhỏ của tôi vào lòg.

và làm tình vs tôi.

lúc nào c~ thế.. ở mọi tâm trạg

a luôn yêu tôi hết mình.

cảm giác 2 là 1 a trao tôi khiến tôi mê mẩn.

tính a ít nói, a chỉ có cử chỉ mà thôi.

luôn hiền hậu nthế, luôn chân thật nthế..

a dịu dàg đến từg phút giây.

 

*

 

- Ngọc à, m` xem lại chồg m` đi..

- ơ.. sao thế ?

- m` k thấy a ýh có gì lạ à ?

- k ! a ýh vẫn luôn thế mà.. có chn. gì thế ?

- m` thật là.. a ýh đag cặp vs con nào đấy. tao nhìn thấy mà. chồg m` đi từ quán cafe ra vs nó. còn ôm ấp nhau n~, tình cảm l' !

- thật k? m đùa à ? a ýh chẳg bao h phản bội t đâu. chắc m` lầm r`.

- tùy m` đấy, có ngày nó cắm lên đầu m` 1 lúc 10 cái sừg !

..................................................................................

tôi nín bặt. đầu dây bên kia b. tôi c~ cúp máy. tôi gục xg'.

phân vân.

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

" tại sao.. ? "

..................................................................................

tôi k b' nên tin ai bh. tôi bối rối vô cùg.

1 bên là chồg. 1 bên là bạn thân.

vợ mà k tin chồg thì tình nghĩa vợ chồg sao thành ?

b. bè thân thiết chưa 1 lần dối trá k tin nhau thì tin ai ?

2 ngã rẽ, tôi b' đi ngã nào ?

tôi chưa b' rõ đầu đuôi nên tôi giấu giếm, cố k biểu lộ điều gì lạ khiến a có thể nhận ra.

nhưg tôi cần làm 1 điều.

đó là

tôi cần Sự Thật !

 

*

 

đêm.

sươg.

thuốc lá.

rượu.

chăn.

gối.

mồ hôi.

- a yêu e !

- yêu e ?

- yêu e ! r' yêu e kưg à ^^

- đảm bảo thật chứ ?

a k tlời thành tiếg, chỉ tiếp tục yêu tôi. a xin 1 đứa con. a nhắc đi nhắc lại 3 lần câu đó.

tôi lắc đầu.

tôi từ chối.

và lần đầu tiên trog số nhg~ đêm dài ctôi bên nhau vân vê chăn gối, tôi đẩy a ra.

k 1 lời nói mà chỉ 1 ánh mắt, tôi quay đi, kéo chăn kín lại.

a thấy lạ nhưg chỉ im.

a luôn im lìm nthế, bởi vậy lòg a ra sao Chỉ-Mình-Anh-Hiểu !

 

*

 

tôi dậy r' sớm ngay ság hôm sau đó.

cả khuya tôi k chợp mắt.

tôi nghĩ đến lời nói của b. thân.

tôi nghĩ đến a cùg chuỗi ngày ngắn ngủi bên nhau..

và đó mới chỉ là gần 4 thág :)

tôi mới là vợ a có gần 4 thág mà sao tôi ngỡ là 4 năm.

chẳg b' thời gian trôi nhanh hay chậm n~.

lúc đầu theo a là vì tiền, vì lời câu hôn của ng lạ mà tôi đã trót nhận.

sau này theo a là vì yêu.

yêu..

yêu vẻ thanh tú trên gươg mặt quyến rũ.

yêu..

yêu cử chỉ luôn mon men nghẹn ngào.

yêu..

yêu a !

tôi lồg lộn lên vì tình yêu ấy.

tôi quyết định dõi theo a.

1 cách bí mật !

 

*

 

lịch trình như mọi ngày của a:

ság đi làm, trưa ghé quán ăn quen thuộc gần nơi làm việc, chiều tan làm về nhà vs tôi.

đó là lịch trình đơn giản nhất mà tôi b'.

1 ngày, 2 ngày, 3 ngày...

k có gì lạ !

tôi thắc mắc : " k lẽ b. mình nhầm sao ? "

nhưg đến ngày thứ 11...

con ng` ấy, khuôn mặt ấy, bờ vai ấy, bàn tay ấy..

ánh mắt, đôi môi...

" của tôi " cơ mà..

" của tôi " sao lại có thêm 1 ng khác sở hữu n~ thế ?

tôi gần như phẫn nộ. cái quán mà tôi thấy a bước ra k phải quán mọi khi a hay ghé vào khi trưa.

tôi lục tìm di độg, gọi thẳg về cơ quan a.

" Xin lỗi, Chủ tịch k có ở đây ! Bà có điều gì cần nhắn lại k ạ ? "

Túttttttt...

tôi dập máy thô thiển.

vẫy taxi trở về " mái ấm "

 

*

 

hnay vs tôi là địa ngục.

tôi k còn thấy " mái ấm " này ấm áp n~ !

tôi tát nc' lên mặt liên tục, liên tục..

để mog không nhận ra đâu là nc' và đâu là nc' mắt.

tôi rút 1 chiếc guốc từ chân mình..

đôi guốc giá cả trăm dollar..

đặp túi bụi vào gươg.

tôi loạn !

a ta là chồg tôi và a ta lừa dối tôi !

đồ khốn..

tôi chua xót ngẫm lại bản thân mình.

tôi đến vs a qua 1 bản đàn..

đến vs a qua tình 1 đêm..

đến vs a chỉ là sự sắp đặt vô tình của thg. đế..

thg. đế để a gặp tôi, cho tôi vui, r` đòi a về.

chính xác đã là 4 thág :)

4 thág qua tôi đã quên : Chồg tôi - a ấy là đại gia !

4 thág qua tôi đã quên : Chồg tôi - a ấy thật quyến rũ !

tôi quên mất !

tôi quên !

quên..

QUÊN !

a dùg ngọt ngào làm mụ mị đầu óc tôi.

a có thứ vũ khí sắc bén hơn cả lời nói.. đó là cử chỉ âu yếm yêu thg !

tôi đã QUÊN rằg..

Làm-Vợ-Đại-Gia-Không-Hề-Dễ !

cđời ơi !

 

*

 

a về đến nhà í ới gọi tên tôi nhưg tôi k trả lời.

hôm nay tôi k ra tận cửa đón a như tôi vẫn làm.

a về đến nhà kêu tên tôi nhưg tôi k thưa gửi.

hnay tôi k quen vs giọg nói này n~.

a tìm thấy tôi đag ngồi bệt trên sàn nhà vệ sinh.

cùg nc' mắt lăn dài.

a ôm 2 vai tôi, nhấc tôi dậy.

tôi k dậy. tôi k đứg nổi n~.

a thấy 2 tay tôi đẫm máu.

a thấy gươg vỡ tan tành..

a thấy 1 bên tay tôi đag siết 1 mảnh gưog vỡ.

mảnh gưog ấy như 1 con dao cứa nát trái tim tôi.

còn tấm gươg ấy như là 1 cuộc hôn nhân thất bại !

- đồ chó ! thằg phản bội - tôi chửi a - a nghĩ a cứ có tiền là voi tiên c~ đc sao ? a nghĩ gì thế ? a chả là cái thá gì hết. nói cho a nghe.. a sẽ k tìm đc 1 con đàn bà nào hơn tôi đâu !

- e nói gì ?

- giả ngu hay k hiểu ? a đã vs ai ? a lừa dối tôi đc bao lâu r ?

- em.. em.. e đag nói cái gì thế ?

- THÔI ĐI !!!!!!

tôi vùg vằg bỏ đi. tôi soạn hành lí dưới sự hỗn độn của tâm trí.

tôi căm thù a đến tận xươg tủy. tôi HẬN a !

a quàg tay ôm chặt lấy tôi, mặc kệ cho tôi cào cấu.

tôi gào thét và khóc như đã dại.

a vẫn ôm tôi chặt. a k buôg tay. a nói :

- m~ là của a..

tôi gạt phăg a đi k ngần ngại, buông 1 nụ cười !

tôi lao ra khỏi nhà trog màn mưa đêm.

 

*

 

chân nặg trĩu, ng chẳg còn chút thể lực.

cả ngày tôi chưa ăn gì ngoài nc' mắt.

tôi gục xg' 1 góc tối om khuất sau con phố dài.

ngửa mặt lên trời, nhg~ hạt mưa rơi tràn mặt tôi buốt rát.

tôi đã nín khóc r`.

khi sôg chết thì phải cần mưa mag đến cho sôg sức sốg.

nc' mắt tôi cạn c~ phải cần mưa mag về.

mưa ơi !

 

*

 

tôi cứ ngồi ở cái xó đó 3 ngày.

k ăn k uốg.

k 1 đồg tiền.

để gắg mà sốg, tôi phải kiếm tiền.

thật khó khăn bởi tôi đã quen đc nuôg chiều.

tôi đem bán tất cả số quần áo hàg hiệu trôg còn mới, còn đẹp mà a mua cho tôi.

cả guốc.

tôi giữ nhg~ thứ đã cũ hơn cho mình.

đbiệt giữ chiếc váy đầu tiên.

vào đêm 9-9.

lúc mua đốg quần áo đó về nó là cả trăm ngàn, r` đến gần cả triệu dollar.

h bán đi chẳg nổi 1/10.

 

*

 

tôi bật đthoại.

99 cuộc gọi nhỡ, và chỉ toàn là số a.

tôi cười khẩy.

bỗg điện thoại lại rug. số lạ lạ. tôi băn khoăn k b' có nên nhấc máy hay k. vì sợ lại phải nghe giọg a nói.

nhưg..

- cô có phải vợ a B.P.Hùg đag cư trú tại số nhà ** phố *** k ?

- a là ai ?

- chúg tôi ở Bộ Côg an, đã tìm và gọi cô liên tục mà k đc.

- sao ? có chn. gì vậy thưa a ?

- phiền cô đến viện Y nhận xác...

- HẢ ?????? - tôi cuốg quýt - vâg vâg tôi đến ngay đây.

tôi cúp máy vội vàg, vẫy 1 chiếc taxi r` yêu cầu phóg thật nhanh đến viện.

tôi hỏi han, tôi chạy cuốg cuồg. trôg tôi lôi thôi lếch thếch, tệ đến k thể tả.

ng ta chỉ tôi hướg đi, và tôi cắm đầu chạy.

tôi hỏag loạn thực sự !

 

*

 

a bất độg nằm đó.

thể xác a cóg lạnh.

tôi gào lên trog tuyệt vọg.

tôi đan 5 ngón tay của mình vào tay a.

nhưg..

5 ngón tay kia k còn khum lại và siết chặt 5 ngón tay tôi n~.

tôi khóc.. khóc đến tê tái.. khóc đến liệt cả thần kinh.

- em yêu anh.. e luôn yêu a...... e yêu a.. EM YÊU ANH !!!!!!!!

- ....

- EM YÊU ANH.. EM YÊU ANH.. EM-YÊU-ANH........

bà bác sĩ già kéo tôi lại ôm tôi vào lòg. dỗ tôi và lau khô nhg~ giọt nc' mắt.

- là tai nạn giao thôg cháu à.. chồg cháu lái xe vs nồg độ cồn trong máu q' cao.

tôi mất a r`..

trc' đó tôi mất a vào tay ng khác.

còn bây h..

tôi mất a vào tay thg. đế !

tôi rủa thầm cđời mình.

tôi đau.

bà bác sĩ dìu tôi ra ngoài cửa. 2 mắt đag nhòe bỗg ság rực lên.

gì thế này ?

1 ng đàn ôg k đẹp nhưg r' quyến rũ đag đứg trc' mặt tôi.

thân hình đó, bàn tay đó, bờ vai đó..

ánh mắt, đôi môi..

sao giốg a tới từg chi tiết một.

tôi vươn tay.

1 con ng đag sốg thực sự chứ k phải là cái xác lạnh lẽo đag nằm trog kia.

tôi dịu mắt. rồi lại khóc.

- a vẫn còn sốg sao ?

- chị là Ngọc à ?

- ...

- e là e a Hùg. Chắc chị khôg b' a ấy có ng e trai sinh đôi là e đúg k ? e tên Tuấn. 2 anh e nhau hầu như ít độg chạm vào thế giới của nhau từ khi ba mẹ mất. cơ ngơi sự nghiệp ba mẹ để lại tuy cùg tạo dựg nhưg vì 2 chi nhánh các xa nhau đến cả ngàn km nên chẳg mấy khi tiếp xúc ^^. E vừa từ Nam ra, k ngờ lại gặp chn. đág buồn.

...........

tôi hiểu r` !

ng đàn ôg hôm đó..

tuyệt đối k phải chôg tôi !

- bức thư a ấy viết cho chị này ! có đề ngày thág. mới viết hôm qua thôi.

 

*

 

" Ngọc à !

E đi đâu r` thế ? Sao lại biến mất khỏi cuộc đời a môt cách khó hiểu như vậy ?

a đã hỏi mình r' nh` trog suốt mấy ngày qua điên dại đi tìm e.

chăn gối a c~ gọi thầm tên e r' nh` trog suốt mấy ngày e ra đi.

a gọi tên e. a thét tên e.

a YÊU e.

a NHỚ e.

mảnh đời của a !

quay về đi. nói a b' a sai gì. nói a b' sao e làm vậy.

quay về đi. cho a yêu e như nhg~ khi nắg lên và hòag hôn tan biến.

vợ a ! ng tình của a !

về đi e..

a sẽ m~ đợi e.. m~ yêu e..

a sẽ tìm e dù e xa cách mấy..

vẫn tìm e kể cả khi e chệch đườg a !

a TÌM e !

1 nửa của a !

cho a YÊU e suốt đời.

xin e ! "

 

*

 

chưa khi nào a thốt ra nhg~ lời nói đó vs tôi. a chỉ luôn giữ thinh lặg.

tôi hiểu lầm a r`. Hóa ra chưa khi nào a bạc tình vs tôi, chưa khi nào a phản bội tôi.

tôi k thể ngờ a lại yêu tôi nh` đến vậy.

k rõ lí do.

tôi b' a nh` gái, tôi b' họ chỉ trực chộp lấy a !

nhưg a lại chỉ cần tôi về vs a yên bình.

tôi cứ nghĩ a là Đại Gia thì sẽ dùg tiền để đổi chác tất cả..

nhưg tôi sai !

nhg~ dòg chữ a v' thể hiện sự bất lực khi a k b' làm gì khi mất tôi.

đồg tiền là thứ có ma lực siêu nhiên nhất, thứ mà cái gì c~ có thể đổi lại đc, c~ k tài nào mag tôi về vs a.

tình 1 đêm vs ai là ảo. còn vs a là thật.

chồg e ơi..

e YÊU a đến muôn đời !

 

*

 

đã là mùa đôg r`.

1 cô gái mới 21 tuổi đã qua 1 đời chồg đag lag thag giá lạnh.

đám tag a chỉ có 2 ng thân thiết : tôi và e trai sinh đôi của a !

Tuấn tỏ ýh đưa tôi về. Tôi chỉ cười r` lắc đầu thật nhẹ.

Tôi đau q'. Nỗi đau này ai thấu hiểu đc đây ?

gió từg cơn thổi. Buốt !

liêu xiêu.

tôi châm 1 điếu esse, vừa rảo chân, vừa hút.

tóc tai rối bù, phấn son trôi tuột, mascara nhoe nhoét.

hàg ngàn hàg triệu con mắt xéo ngang tôi.

lại rì rầm. lại xì xào. lại bàn tán.

4 thág qua tôi hóa " điếc " vs họ giờ vẫn giữ thói quen.

mặc kệ.

câm lặg.

bước....

 

Xin lỗi anh. 1lih hồn ko siêu thoát!

XIN LỖI ANH. .

    

Com + Fav dùm ="x

.

.

.

.

.

CHÙA THÌ EM TIỄN CÁI NHẸ ;))

Vốn dĩ phía sau tình yêu là những nỗi đau lấp ló trong thoáng qua hạnh phúc…

 

Trong tình yêu của mình, mình vừa là đàn ông, vừa là phụ nữ!

 

…………………..

 

Mỗi lần đối diện với sự bảo thủ của anh, em thấy giống như là địa ngục vậy! Mọi thứ đều bị đè bẹp, những thứ cứu vãn em khỏi sự tăm tối thời gian này, đó là niềm kiêu hãnh, sự tự tin, sự lạc quan vào tương lai và niềm tin ở anh, luôn bị anh “vả vào mặt” lúc đó.

 

Cảm giác mình chẳng có gì, chẳng một ai hiểu gì và bị người mình yêu mình phủ nhận, không khác nào bị người thân đưa bả chó cho ăn cả.

 

Nếu bản thân anh ko tự hiểu được và anh cũng quá đề cao mình để cho rằng người khác ko có quyền thuyết phục anh để cho anh hiểu, rằng anh thông minh đủ để không khiến bất kỳ ai, ngay cả người đó là em, phải “dậy đời” anh, thì anh kiêu hãnh quá rồi.

 

Niềm kiêu hãnh đủ để thiêu trụi mọi thứ xung quanh anh, sống trong sự ích kỷ sớm hình thành đã làm cho người ta phải khổ vì anh nhiều quá.

 

Nếu không có ngày hôm qua thì đã chẳng có ngày hôm nay. Nếu không yêu anh và bị anh thuyết phục để rồi mất đi sự kiên định của mình, thì em đã không ngồi đây để khóc.

 

Và ngoài việc khóc để lột trần cái sự yếu đuối của mình trong vô vọng, thì những lúc như thế này, em biết phải làm gì đây?

 

Em đã muốn anh trở lại như xưa, để người ta và cả bản thân em nữa không tự cười cợt mình rằng em đã sai lầm chọn một người đàn ông mau thay đổi, thiếu bản lĩnh và cư xử tồi tệ khi nóng giận, nói năng bừa bãi khi bị cái ích kỷ của bản thân bao trùm lên tình cảm và tình thân của họ.

 

Con người ta khi ích kỷ sống vì mình nhiều quá thì không bằng loài chó. Còn cái loại như em, sống vì người khác nhiều quá mà quên cả mình thì còn ngu hơn bò.

 

….

 

Giữa “vô giá” và “vô giá trị” chẳng cách nhau bao xa.

 

Có lẽ nào với những hành động bản năng chỉ vì bản thân mình của anh như thế, từ những lúc thiếu suy nghĩ hay đúng hơn hoàn toàn chẳng có một tý suy nghĩ nào của anh như thế, anh sẽ từ một người “vô giá” đối với em trở thành một kẻ “vô giá trị” trong em lúc nào chẳng hay? Hay ít ra lúc này em chỉ mong ước bị tẩy não ngay lập tức, để chưa từng yêu anh, hay có một thế lực siêu nhiên nào đó, lấy đi hoàn toàn cái ký ức về anh, cảm giác yêu anh và lo lắng cho em, lấy hết chúng và quăng ra sọt rác, vứt vào chuồng heo hoặc đem làm mồi cho quạ mổ.

 

Em chẳng muốn có nó nữa, chẳng muốn sống như một kẻ đang yêu nữa. Muốn mất sạch và mất tất đi, như thể nó chưa từng hiện hữu.

 

Nhớ người đàn ông ngày nào em yêu sao khác bây giờ nhiều quá, em cười em và cả thế giới cười em. Vẫn là con người đó, âm thanh giọng nói và khuôn mặt đó, nhưng bên trong đã là một kẻ khác lắm rồi.

 

Lúc đầu em nghĩ em yêu một người đàn ông. Bây giờ em có cảm giác không còn như vậy nữa, em đang yêu một vị công tử đúng hơn. Có một số điều mà người ta đã rất đúng về anh, vì chưa bao giờ chịu khổ nên nghe nói đến nỗi khổ của người khác anh chẳng hề có một cảm giác sống động nào. Anh thấy bình thường vì anh ko mường tượng nổi.

 

Giống như việc anh vẫn nói là đói thì ăn thôi, ốm thì uống thuốc thôi, chán thì tìm cái gì đó cho vui, nhớ thì làm việc khác cho quên đi, buồn thì thôi đừng nghĩ tới nữa hoặc có bệnh thì chữa…v.v…

 

Những điều anh nghĩ giống như sách dậy, nó đơn giản đến vậy và anh cũng chỉ nghĩ được có vậy thôi. Thế nên, ốm với anh ko có gì trầm trọng, bệnh với anh ko có gì ghê gớm, buồn với anh chẳng có gì đáng nói, và đau đớn thì, nó là cái gì vậy? Anh ko biết nên khó có thể trả lời. Việc chết đi cũng chẳng có gì vui, nhưng có ghê gớm lắm ko thì có lẽ là anh ko biết nữa. Ngoài ra thì tại sao phải đau khổ, đau khổ và cô đơn thì đi tìm những thứ vui hơn giải tỏa. Anh rất dễ hài lòng nên những thứ lòng vòng phức tạp đó, có khác nào điên, hỏi anh, anh thấy ko rảnh để dành thời gian quan tâm tới.

 

Và cũng bởi anh ko thấy khổ là gì, chưa thấy đau bao giờ nên nói với anh về nó, thì vô nghĩa lắm, anh có hiểu được đâu mà nói?

 

Ai cũng bảo thế, nên em ko kể lể với anh. Công tử thì chỉ là công tử thôi, không là người bình thường hơn được nữa.

 

Bây giờ em nói em đau, em buồn, em khổ, có nỗ lực thì, anh cũng sẽ “cho qua”, “tha thứ” cho em vì đã quen mồm than vãn, còn cảm giác, thì anh đã dẫm nát lâu rồi…Không có đâu thời giờ nhàn rỗi, mà đắm mình mệt mỏi trong những chuyện em nói được đâu…

 

Mỗi ngày em đều cầu nguyện cho anh, mong anh hạnh phúc. Mỗi ngày em đều vật lộn với những vấn đề của mình, mà chẳng ai quan tâm hay có thể giúp đỡ được. Anh đã biết gì và làm gì khi đó? Khi mà em nằm và thậm chí ko thể cất lên lời được nữa, khi đau đớn trong em thành tiếng và cả khi em ngất lịm đi? Khi em nhiều ngày không thể ăn và cũng chẳng tài nào ngủ được, khi em rũ người trong những trận ốm và teo tóp lại vì mất sức?

 

Cái này giống như là em đang trách móc ấy nhỉ? Em chết quách đi sao cứ lắm mồm mà trách móc nhiều thế? Em nói lắm cứ như mẹ em, lúc đau khổ và tuyệt vọng, bà như muốn điên lên thế đó. Mà em có nói thì anh cũng chả hiểu được đâu. Anh có bao giờ thấy đâu mà hiểu. Cái kiểu khi mình đang buồn, thấy người ta hi hi ha ha, hố hố nên mình bị tủi thân và tổn thương. Hay giống như những đứa bé nhặt rác để ăn, nhịn ăn để sống, thấy người ta uống trà đá thôi, đã thấy tị niềm rồi ấy mà.

 

Chẳng cần anh làm quá nhiều điều, chỉ cần anh biết nghĩ nhiều hơn bây giờ anh đang nghĩ, chỉ cần ai thôi đi cái kiểu công tử trưởng giả và sống như một người đàn ông là đã tốt lắm rồi. Đừng ích kỷ và cười vào nỗi đau người khác, giống như một trái tim đã quá khô khan, anh đừng reo ai oán để hút thêm máu nó.

 

Dù sao em cũng đã quá mệt mỏi, cần một chút dịu dàng và một chút quan tâm, thêm yêu thương để mau lành trận ốm, chứ ko cần thêm đau đớn để dăng đầy tổn thương.

 

Hay…

 

Cần một sự kết thúc để vẹn cả đôi đường?

 

Sự kết thúc cho trái tim nhắm mắt chặt luôn, khỏi cần đi trong mù lòa thêm nữa?

 

Một dấu chấm hết cho cánh cửa thiên đường? Hay một lần gõ cửa địa ngục để nỗi buồn thông thường nhanh giải quyết?

 

Nhưng cuối cùng vẫn là, bởi vì em còn yêu, bởi vì em còn mong, bởi vì em còn chờ, bởi vì em đang đợi, bởi vì em hy vọng, bởi vì em ngóng chờ, bởi vì em còn khóc, và bởi vì em chẳng thể quên anh của ngày xưa, bởi vì em vẫn còn tin anh vẫn là anh của ngày đó, nên em vẫn sẽ yêu anh như thế đấy!

GIÓ VÀ TÌNH YÊU THỔI TRÊN ĐẤT NƯỚC TÔI

Thơ LƯU QUANG VŨ

 

Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi

Gió rừng cao xạc xào lá đổ

Gió mịt mù những con đường bụi cỏ

Những dòng sông ào ạt cánh buồm căng

Chớm heo may trên những ngọn cau vàng

Nồm nam thổi, khắp đồng bông gạo trắng

Người xa cách vẫn chung trời gió lộng

Thương vệt bùn trên áo gió khô se.

 

Gió phương này thao thức phương kia

Bếp lửa tắt, gió lại bùng than đỏ

Không hình dáng vẫn nhận ra ngọn gió

Khi ngàn cây bỗng lật lá sang chiều.

 

Khi em về tóc ngợp gió đê cao

Mây cuồn cuộn, cỏ rập rờn nổi sóng

Trong gió chuyển, đất trời dường náo động

Nằm bên em, nghe gió suốt đêm dài.

 

Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi

Chưa xóm mạc đã bắt đầu ngọn gió

Thổi không yên suốt dọc dài lịch sử

Qua đất đai và đời sống con người.

 

Gió reo tung những hạt giống trên tay

Giọt nước mắt mau khô, tiếng gọi đò vọng mãi

Vầng trán với bể khơi chung gió ấy

Ở nơi đâu cũng tới được chân trời.

 

Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi

Như tiếng gọi ngàn đời không khuất phục

Đất nước giống con thuyền xuyên gió mạnh

Những mối tình trong gió bão tìm nhau.

 

Qua mọi điều, ngọn gió có qua đâu

Luôn luôn ra đi, luôn luôn mới đến

Thơ em viết về một vùng cát biển

Cỏ mặt trời trong lốc bụi lăn đi...

 

Đã có lần tôi muốn nguôi yên

Khép cánh cửa lòng mình cho gió lặng

Nhưng vô ích làm sao quên được

Những yêu thương khao khát của đời tôi.

 

Tôi thở trong sức gió muôn người

Mùa gió mới nhờ em tôi có lại

Bài hát cũ tôi hát cùng đồng đội

Lại dập dồn như gió khắp rừng khuya.

 

Dẫu đêm nay ngọn gió mùa hè

Còn bề bộn một vùng gạch ngói

Lịch sử còn quay những vòng xoáy gian nan

Đất nước tôi như một con thuyền

Lướt trên sóng những ngực buồm trắng xóa.

 

Ước chi được hóa thành ngọn gió

Để được ôm trọn vẹn nước non này

Để mát rượi những mái nhà nắng lửa

Để luôn luôn được trở lại với đời...

 

Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi...

Núi đôi Quản Bạ - Hà Giang. Tương truyền có một nàng tiên từ trên trời trốn xuống hạ giới kết hôn với một người trần và sinh con, nhưng đã bị Ngọc Hoàng phát hiện và bắt phải quay về trời. Vì con còn quá nhỏ, nàng tiên đã cắt bỏ lại hai bầu sữa của mình cho con trước khi về trời nên sau đó trở thành hai trái núi tròn trịa có một không hai. Một biểu tượng đẹp của tình mẫu tử !

 

--------------------------------------------------------------------------------

 

Twin Mounts in Quan Ba district - Ha Giang province. According to a local legend, a fairy escaped from heaven to earth to marry a man and make a child, but the Jade Emperor discovered and forced her to return to heaven. Because her son was still too young, she decided to leave her breast to him before her return. This breast become two unparalleled rounded mountain. A beautiful symbol of motherly love!

Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta hiểu được chân lý của Hiểu và Thương.

 

Đã có biết bao nhiêu lần, ta cười chua chát chấp nhận rồi thì cũng từ bỏ.

 

Nhưng rốt cuộc ta vẫn chỉ là kẻ nông nổi, dại khờ vụng về và ngốc nghếch.

 

Nếu như yêu thương cũng cần phải học, thì ta sẽ chẳng có thể nào tốt nghiệp bao giờ.

 

Bởi vì mãi mãi, mãi mãi và mãi mãi, ta chỉ là một kẻ ngu ngơ.

 

Ta học cách từ bỏ, bởi vốn dĩ ta hiểu được điều mình thực sự mong muốn là gì.

  

Ta muốn được bên người, ta muốn có được trái tim của người mãi mãi, mãi mãi không bao giờ thay đổi.

 

Nhưng điều ta thực sự mong muốn hơn cả là những hạnh phúc của người, những nụ cười của người.

 

Ta đã từng khao khát việc đem đến cho người hạnh phúc, chăm lo cho người, nấu cho người một bữa cơm ăn hay mua cho người viên thuốc mỗi khi ốm bệnh nhưng điều mà ta mong muốn người nhận được là những điều tốt đẹp hơn thế. Nên ta từ bỏ bởi vì ta biết sẽ có người mang đến cho người những điều tốt đẹp hơn những điều ta có thể mang đến được cho người.

 

Ta hiểu rằng chân lý của tình yêu chính là một sự hiến dâng chứ không phải là hưởng thụ.

 

Và việc từ bỏ đó cũng như là một sự hi sinh, một sự dâng hiến để con đường người được rảnh rang mà chậm bước.

  

Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta vẫn biết mình vụng về. Ta không biết cách bày tỏ và trao đi yêu thương.

 

Những gì ta nhận được là ngập tràn hạnh phúc, nhưng niềm hạnh phúc ấy khi chạm đến tim người chỉ là một nỗi buồn tới mức ngao ngán.

 

Ta hiểu sự vụng về của ta, nên ta đành lặng im để người bước đi.

 

Ta học cách từ bỏ bởi vì ta vụng về tới mức không hề biết cách cố gắng, không hề biết cách giữ lấy những yêu thương của mình.

 

Ta chỉ biết cho đi, cho đi một cách dại khờ ngu ngốc.

 

Điều ta mong muốn chỉ là người hiểu. Và rồi thì người đã hiểu... và người ra đi.

 

Ta phải chấp nhận và từ bỏ. Coi như đó là cách khôn khéo nhất để người có thể cười mỗi khi nghĩ đến ta. Ít nhất trong cuộc đời ta, ta đã làm được cho người một việc tốt đó là buông tay.

 

Ta học cách từ bỏ bởi vốn dĩ ta đã chán nản.

 

Ta chán với việc vùi mình trong nỗi buồn bã để yêu thương, để đắm say trong một sự vô vọng.

 

Ta vẫn biết rằng người sẽ chẳng bao giờ trở lại, chẳng bao giờ đến bên ta, nắm lấy bàn tay ta mà gạt đi những giọt nước mắt.

 

Ta chán với những giọt nước mắt ướt gối mỗi đêm, ta chán với những cơn đau thắt ngực.

 

Và ta chán với việc viết những dòng tin nhắn chẳng bao giờ được gửi. Chán với việc chờ đợi, hi vọng vào những thứ chẳng có thật.

 

Ta chán với việc chờ đợi, tin vào lời hứa mà người đã hứa lúc còn chưa chia xa.

 

Lời hứa hẹn cỏn con đó chỉ với ta là quan trọng, còn với người cũng như nước bọt vội vã khô trên môi.

 

Ta vẫn hiểu rằng người không bao giờ thích hứa hẹn hay buông những lời ngọt ngào. Nhưng người đã hứa và rồi người vẫn thất hứa.

 

Ta đã muốn tin, ta đã muốn đợi vào dịp kỉ niệm ý nghĩa của chính mình, lời hứa kia người sẽ thực hiện. Nhưng ta đã chán với cái việc tin tưởng.

 

Ta đã chán tất cả, chán luôn cả tình yêu và chính mình.

 

Ta học cách từ bỏ bởi vì ta đã kiệt sức, không còn đủ sức để mong đợi và hi vọng nữa. Và bởi vì tất cả. Vì ta mong người được bình yên.

MOREINPICS:*

Mong em mau chóng khõe lại, my sis.

 

Hnay mùng 1 mà quá tr chuyện k vui xãy ra:D ngày nào củng là như cực hình, địa ngục v. Đêm cúi cùng của năm củng khóc, đầu năm củng khóc. Đi chúc tết đc tí thì e gái mình bị phỏng bô nặng.. chỉ vì sự ngu ngốc lạc hậu của cái bọn giữ xe trg chùa mà để 1 đứa con nít chịu đau đớn nv. Chó chết đáng ghét.! Nếu e mình k gấp về v thì mình đã cho cái bọn đó 1 trận r. Đã v còn gặp chuyện với ai đó, k vui tí nào.

Cười v thôi:) k có vui đâu:)) tiền lì xì thì nhìu r đó, mà tcảm k đc bnhiu cả;) Có tiền củng chẵng bnhiu mua đc tg hay hp.

 

Đừng bh làm cho ngkhác tội nghiệp, đừng nói như a cao thượng vì e mà chịu đựng lắm.. cái nào ra cái đó. Có nhìu cái e k thích nói ra thì a củng đừng quá show off. E mệt bùn đến mức cần 1 người khác để nương tựa luôn đó:d Nói đc thì phải làm đc, nếu nhắm k đc thì đừng nói;) nếu cho e chọn giữa thất hứa mà k đau khỗ nữa, k thất hứa mà cứ bị tàn nhẫn. thì e sẽ thất hứa::d

 

Anh à!

 

Đơn thuần em chỉ là người đàn bà anh muốn, chị ấy là người đàn bà anh chọn, vậy...người anh yêu là ai, là một trong hai hay là kẻ khác?

 

Ti lớn rồi anh, và nó muốn làm một thiên thần...

 

-----------------

 

Năm 2005.

 

Chúng tôi tình cờ quen nhau và yêu nhau sau đó. Chuyện tình cảm của chúng tôi bắt đầu không quá trọn vẹn thế nhưng vô cùng hạnh phúc, chỉ mắc kẹt một điều...anh đang có vợ! Tôi không lo lắng gì nhiều, bởi vợ anh là một kẻ tồi tệ_theo lời kể của anh, cô ta không biết chăm sóc gia đình, chăm lo cho chồng con, đặc biệt cô ta còn vụng trộm cả bên ngoài, điều đó khiến anh đau khổ và mệt mỏi trong một thời gian dài, cho đến khi gặp tôi, nỗi đau đó mới được giải tỏa.

 

Anh 30, còn tôi chỉ là một cô gái chỉ bước qua tuổi 25 - còn quá nhiều nông nỗi trong cuộc đời, công việc, tình cảm. Và sau khi anh chuyển đến công ti tôi , mọi chuyện đã khác, tôi vững tâm hơn trong mọi việc mà hầu hết toàn được anh giúp đỡ. Chúng tôi yêu nhau dần sau những lần đi công tác xa về, và đến một hôm anh ngỏ lời.

 

Thật sự, tôi vô cùng hạnh phúc, anh hứa chỉ cần tôi đợi anh thêm 1 năm nữa, chuyện giữa vợ chồng anh kết thúc, anh sẽ lấy tôi vì Người anh yêu là tôi. Phải chăng vì lời anh nói như được chắp thêm cánh, hay bởi trái tim yếu mềm của một đứa con gái chưa bước chân vào tình trường đã khiến tôi bật khóc và nhận lời.

 

Tháng ngày bên nhau, tôi hiểu thêm về cuộc sống gia đình anh, tôi cảm thấy anh là một người đàn ông tài giỏi nhưng quá đáng thương. Anh đang phải ngày ngày chịu đựng một ả vợ khốn nạn, chỉ gieo rắt nỗi đau, đe dọa anh bằng con cái mặc dù công khai ngoại tình trước mặt anh. Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm lấy anh và chia sẻ, hy vọng tình yêu của mình sẽ khỏa lấp được những xót xa trong lòng anh.

 

-----

 

Khi chúng tôi yêu nhau hơn một năm, mọi chuyện vẫn không thể giải quyết được. Ả vợ ngang ngược ấy đòi sống đòi chết khi anh nói muốn li hôn, vậy nên...chuyện đâu vẫn vào đấy. Anh trông thật mệt mỏi, tôi chỉ biết vỗ về.

 

- Không sao... em sẽ luôn ở bên anh mà.

 

- Thật không em?

 

- Em hứa, người đàn ông của em ạ.

 

- Hãy ở bên anh. Nếu mất em, anh sẽ không thể sống nổi trên cuộc đời này.

 

Anh kéo tôi xuống và hôn lên môi tôi, nụ hôn thường ngày giờ nồng cháy hơn với những lời yêu thương mãnh liệt, bộ đồ trên người tôi dần được trút bỏ... tôi và anh, đam mê ân ái...

 

Thi thoảng, khi anh bận việc chăm lo con cái, tôi lại tìm đến chổ tập yoga thường khi của mình để không thấy cô đơn, trống trải. Và ở nơi đây, tôi quen một người phụ nữ đáng mến. Thật có duyên và trùng hợp khi tôi và chị cùng chọn một địa điểm để ngồi tập, cùng chọn một chai nước và thậm chí vô tình nói cùng lúc một câu chào khi kết thúc buổi tập. Chị có tính cách vô cùng nhã nhặn chứ không bốc đồng và săn sái như tôi, bên chị, tôi thấy mình chỉ như một cô gái nhỏ đang đứng trước một người chị đầy hiền dịu và hòa nhã.

 

Quen nhau được khoảng một thời gian, chúng tôi đã là bạn thân của nhau. Những khi không có anh bên cạnh, tôi hay rũ chị cùng đi tập yoga cũng như đi siêu thị mua đồ. Tôi mua cho anh, còn chị thì mua cho chồng.

 

Khi nghe chị kể về gia đình mình, tôi cảm thấy như mình cảm nhận được sự hạnh phúc lan tỏa trong mắt chị, ấm áp và đầy tin tưởng. Chị bảo chồng chị vô cùng tuyệt vời, luôn cưng chiều vợ con và đặt vợ con lên hàng đầu. Chị nói rằng chị thấy rất may mắn vì đã yêu và lấy chồng của chị.

 

Tôi đùa: "Ôi trời, nhỡ đâu anh chồng tuyệt vời của chị ngoại tình thì sao, haha"

 

Dường như ánh mắt chị chẳng thay đổi đi tí nào sắc nắng hạnh phúc cả, sự tin tưởng của chị đối với chồng là tuyệt đối:

 

"Anh ấy sẽ không bao giờ làm thế, chị biết rõ điều đó mà cô nương.."

 

Chị yêu chồng chị quá, và bất chợt tôi so sánh tình yêu của mình với tình yêu của chị, rồi phì cười ngớ ngẫn, tôi với chị có phải đang cùng yêu một người đâu. Cũng nhiều lần, tôi chia sẻ cuộc sống cũng như tình yêu của mình với chị. Nghe xong câu chuyện, chị vẫn đưa ra hai giả thuyết, lúc nào cũng thế, chị bảo rằng trong cuộc sống chúng ta cần có hai giải pháp để lựa chọn, cũng như hai giả thuyết để nếu như một trong hai giả thuyết không chính xác, ta sẽ không phải ngợp hay đau đớn vì đã không lựa chọn đúng giả thuyết . Chị bảo rằng:

 

"Yêu một người đàn ông đã có vợ sẽ khiến lòng em vô cùng bất an. Chị không rõ em và người kia đã đi đến mức nào? Anh ta đã nói những gì, và em biết được bao nhiêu sự thât trong những điều anh ta nói. Nhưng chị mong em hết sức cẩn thận, đừng để tình yêu của mình phủ mờ đi lý trí, đôi khi cần thật rõ ràng hơn để nhận biết đúng những gì đang xảy ra và những gì chỉ có trong lời nói, cô gái ạ"

 

Tôi nghĩ chị nói không sai, nhưng cái sai của tôi là tình yêu tôi dành cho anh nhiều quá, thế nên sự tin tưởng của tôi đối với anh cũng giống như sự tin tưởng của chị đối với chồng vậy, đó là sự tuyệt đối. Với tôi, tình yêu của tôi quá tuyệt vời, chúng như được ban phát bởi những cánh thiên thần nhỏ đáng yêu, khiến tôi gặp anh và tôi yêu anh. Tôi cũng nhiều lần nói điều đó với chị và chị cũng yên tâm hơn, bảo rằng "có lẽ em đã đúng".

 

Chúng tôi tâm sự với nhau nhiều hơn mỗi ngày, trên điện thoại. Hôm ấy chị than thở với tôi rằng chồng chị phải đi công tác xa ba ngày nhưng hứa sẽ bù đắp cho chị một món quà bất ngờ. Lúc đó, tôi thấy mình thật may mắn, bởi trong khi người phụ nữ hạnh phúc kia đang trống vắng thì tôi lại sắp sửa được nằm trọn vẹn trong vòng tay người yêu, vợ anh và anh cãi nhau, anh quyết định bỏ đi trong ba ngày và ba ngày đó anh sẽ dành trọn vẹn cho tôi.

 

Tôi kể cho anh nghe về những gì tôi được biết ở chị, cũng như về chồng chị cho anh hay. Anh cười ấm áp và bảo với tôi:

 

- Người cưới người phụ nữ ấy là người thật sự may mắn, cũng như anh may mắn khi có em vậy.

 

Tôi nghe tiếng cười reo vui của mình vang ra giòn tan, có lẽ chỉ cần nghe những lời nói yêu thương giản đơn của người đàn ông mình yêu thì người phụ nữ dù là khô cằn nhất cũng phải bật ra từng tiếng lòng hạnh phúc. Và tôi, cũng chỉ cần có vậy, tôi cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường thôi mà.

 

Sau ba ngày, anh lại phải về nhà, đêm thứ ba bên anh, tôi khóc thật nhiều. Tôi nói tôi muốn bên anh mãi chứ không phải là gặp nhau và yêu nhau như thế này. Tôi bảo tôi muốn là vợ anh...và anh im lặng. Sau một hồi lâu anh chỉ nói với tôi rằng hãy cho anh thêm một ít thời gian. Tôi nghe câu nói đó nhiều rồi, một ít của anh là năm này sang năm khác, một ít của anh đủ để sự vững tâm của tôi lung lay dần. Thế là tôi khóc to hơn, đau hơn, anh ôm chặt và hôn lên những giọt nước mắt dài không ngừng chảy.

 

----------

 

Tiếng điện thoại reo liên hồi, tôi vội vàng bắt máy. Là chị, người phụ nữ hạnh phúc ấy.

 

- Cô gái, em đang làm gì đó?

 

- Đang buồn chị ạ.

 

- Sao em lại buồn? Nói chị nghe nào.

 

- Anh ấy lại đi rồi.

 

- ...

 

- Thật sự em cô đơn quá.

 

- Thôi, tươi tỉnh lên. Hôm nay chị gọi để mời em đến nhà chị nè.

 

- Sao chị? Hình như hôm nay chồng chị về mà?

 

- Đúng rồi. Hôm nay cũng là ngày sinh nhật thằng cu nhà chị. Chị mở một bửa tiệc nho nhỏ, em tới cho vui luôn.

 

- Thôi, em ngại lắm.

 

- Ngại gì. Bỏ cái buồn của em sang một bên đi. Thay đồ lẹ và đến nhà chị. Chị và chồng chị đợi đó.

 

- Dạ...

 

- À! Số địa chỉ nhà chị là 32 nguyễn chánh, nếu có lạc thì gọi chị nha. Nhớ lẹ đó.

 

Chị cúp máy, tôi nghĩ chị nói cũng đúng, nên dẹp cái buồn vớ vẫn của mình sang một bên, tôi phải tin anh. Thay đồ vội, và tôi đi, tiện thể tôi muốn biết gia đình chị thật sự hạnh phúc như thế nào.

 

------

 

Đến nơi, quả thật tôi ngưỡng mộ khi đang đứng trước một căn nhà vô cùng xinh xắn, mường tượng bên trong đó sẽ là những tiếng cười, tiếng nói đầy hạnh phúc của vợ chồng chị. Lấy một hơi và cười thật tươi, tôi bấm chuông.

 

Cánh cửa mở ra lập tức, chị hôm nay rạng rỡ như một đóa hoa mặt trời căng tròn sức sống vậy, có lẽ chồng chị đã mang một món quà khiến chị vô cùng bất ngờ. Vừa thấy tôi, chị đã tỏ ra rất vui mừng, và vội giới thiệu chồng mình trong khi tôi còn chưa cởi xong đôi giày.

 

- Chồng ơi! Bạn em đến rồi nè chồng ơi.

 

Tôi nghĩ thầm, mình nên tạo ấn tượng tốt với người chồng chị, và đang sắp sửa chuẩn bị nhoẻn một nụ cười.

 

Thế rồi, nụ cười chưa kịp thành hình thì tim tôi đã rơi xuống một hố đen hun hút.

 

Chồng chị - người yêu tôi - Chồng chị - người yêu tôi

 

Tôi suýt nữa ngã khuỵu, khuôn mặt đang in trong mắt tôi chỉ vừa xa tôi cách đây vài tiếng .

 

- Anh, đây là cô gái mà em vừa nói lúc nảy. Xinh phải không, hehe, đừng có mà thấy người ta vậy rồi ve vãn nha chưa. Có người yêu rồi đấy.

 

Dường như chị không quan tâm đến sắc mặt của cả hai, chỉ luyên thuyên những điều được chảy ra trong làn suối trong hạnh phúc. Tôi choáng, tôi cần vào nhà vệ sinh. Đóng cửa lại, tôi bắt đầu hoảng loạn, không thể tìm được sự bình tỉnh nào trong đây, lồng ngực tôi thắt lại, đau nhói, khó thở. Những câu nói của anh về vợ giờ đầy ắp trong đầu tôi - cô ta là một người tồi tệ lắm cơ mà?

 

- Em! em có sao không? Sao ở trong đó lâu quá vậy? Có vấn đề gì sao?

 

Trong khi tôi vẫn chưa có thể định hình được chuyện gì đang xảy ra, thì tiếng chị lại vang lên, như thúc hối, như bắt ép trái tim tôi phải nhìn, phải thấy, phải chứng kiến những sự thật hửu hình chứ không phải là những lời nói xa xôi ngọt ngào.

 

- Dạ....dạ... em ra liền.

 

Trong bàn ăn, anh chỉ có thể cúi gằm mặt, không dám ngẫng lên, để nhìn tôi - người đàn bà anh yêu. Và trước mắt tôi hình ảnh anh giờ biến dạng như khi người ta xem một bộ phim người sói - khi anh ta biến hình, gớm ghiếc và kinh sợ. Lòng tôi rung lên những cung bậc khó có thể diển tả, chỉ biết rằng nó như những lưỡi dao, đâm thẳng vào tất cả những tôi có thể cảm nhận được, và... tôi buồn ói. Thức ăn trong miệng chưa kịp nuốt đã muốn tuông ra cả, và lần này không cần xin phép, tôi lao thẳng vào WC.

 

Những gì ra chỉ toàn là nước vàng, nước trắng, những miếng đồ ăn chẳng được bao nhiêu. Bụng tôi và đầu tôi đau quặng, không thể chịu đựng nổi, tôi lã đi, không biết gì thêm....

 

Mở mắt ra, tôi đã thấy mình đang nằm trên giường bệnh, bên cạnh là chị - ả vợ từng vô cùng xâu xí và đáng sợ trong đầu tôi.

 

- Em sao vậy? Làm chị lo quá.

 

- Không sao đâu chị. Xin lỗi vì đã phá hỏng bữa tiệc của chị_ Tôi thì thào.

 

- Trời ạ, sao lại nghĩ thế. Sức khỏe em là quan trọng nhất.

 

Tôi nắm chặt tay, sợ rằng mình sẽ bật ra những tiếng khóc đớn đau, sẽ làm lộ mọi chuyện, chị không đáng để phải như tôi, chị không đáng để phải đau đớn và cay đắng như tôi, bởi vì tôi mới là kẻ ngu ngốc và tồi tệ.

 

- À, chị muốn thông báo với em chuyện này. Không biết rằng em đã biết trước chưa... _ mắt chị có vẻ ngập ngừng, bối rối. Điều đó khiến tôi run sợ, chị biết rồi chăng?

 

- ...Gì vậy...chị?

 

- Bác sĩ bảo...em đã có thai.

 

Chết sửng! Tim tôi và đầu tôi cứng đờ. Mọi thứ như vỡ tan.

 

- Em nên báo cho người yêu của em biết.

 

Câu nói đó khiến mắt tôi đảo nhanh về phía chị.

 

- ....Nói...cho người yêu em?

 

- Ừ, anh ta phải biết và chịu trách nhiệm chứ. Em nghĩ gì vậy?

 

- Vậy...nếu em nói...người phụ nữ kia...sẽ ra sao?

 

- .....

 

- Hả chị?

 

- Nhưng em kể với chị hai người đó sắp li hôn rồi mà.

 

- Lỡ như...đó không phải là sự thật...lỡ như...những gì em biết chỉ là...một trò lừa thì sao...lỡ như...người phụ nữ đó...không tồi tệ thì sao. Em có nên nói không?

 

- Chị....chị không..không .._ Chị ấp úng, có lẽ, một phần chị muốn nói không, phần còn lại vì thương tôi nên muốn nói có.

 

- ...Kết thúc...rồi chị ạ.

 

Tôi nhắm mắt, tay buông thỏng và buông câu đó ra ...nặng nề, không thể nhẹ nhàng được, không thể nhẹ nhàng hơn.

 

- Em chia tay? Từ bao giờ? Tại sao lại như thế?

 

- Hôm qua.

 

- Nhưng....

 

- Em...muốn một mình. Chị có thể ra ngoài được không?

 

Chị nhìn tôi xót xa rồi bước ra, còn lại tôi với một căn phòng trống bóng người nhưng ngợp đầy những uất nghẹn, đắng chát. Tôi xoa nhẹ bụng mình và bất chợt thét lên những tiếng hét không trọn vẹn.

 

Tôi đang đối mặt với gì đây? Là sự trả giá? Là sự thật? Hay là đối mặt với một nữa mặt trái của người đàn ông tôi đã dùng tất cả những gì có thể để yêu? Còn con tôi? Tôi sẽ bỏ hay sẽ ôm lấy nó?

 

Tiếng chuông điện thoại reo lên, dòng nhạc quen thuộc bỗng in ỏi và nhức nhối, là anh - bài hát này tôi dành cho anh, ngày nào thấy nó thiêng liêng mà giờ chỉ như một miếng giẻ rách.

 

- Em, tại sao em biết vợ anh?

 

Câu đầu tiên anh thốt ra, chỉ có thể, vỏn vẹn có thế.

 

- Đó là vợ anh sao...?

 

-...

 

- Chứ không phải một ả lẳng lơ - lăng loàn mà anh từng nói?

 

-...

 

- Tại sao? Anh lại đến với tôi...khi gia đình anh tuyệt vời đến vậy.

 

- Vì anh yêu...

 

- IM ĐIIIIIIIIII - Anh yêu tôi ư. Yêu gì? Yêu trên hay dưới? Yêu gì trên người tôi?

 

- Em...bình tỉnh được không... anh muốn giải thích.

 

- Bao nhiêu đó chưa đủ sao...kẻ đốn mạt tàn tệ, anh nghĩ anh đã làm gì?

 

- Anh...

 

- Chị ấy... là một người tuyệt vời, anh dùng làm vợ. Còn tôi, một người tuyệt vời...anh dùng để làm điếm?

 

- ...

 

- Anh biết không? Anh là một kẻ đáng bị nguyền rủa. Còn tôi, tôi là một kẻ đã bị nguyền rủa, vì đã ngu ngốc và mang tội khi mang lòng yêu anh.

 

Chiếc điện thoại vỡ tan chấm dứt cuộc nói chuyện. Vài phút sau, tôi rời bệnh viện, nhanh và gọn, trước khi chị quay lại.

 

Tấm kính to lớn của một cửa hiệu đủ để tôi soi rọi hết người mình lúc này, hôm qua còn nuôi tràn hy vọng, hôm nay đã bị dập tắt trong tuyệt vọng. Nhìn chính bản thân mình, tôi cười khẩy, cũng sao thể hận mỗi anh ta được, tôi đâu có tốt đẹp gì, cũng suýt đánh nát gia đình của một người phụ nữ hiền dịu, suýt chút nữa khiến đứa trẻ khấu khỉnh kia phải sống trong những tháng ngày đau thương khi còn quá bé...suýt nữa thì tôi đã làm thế. Vì vậy, tôi phải nhận lấy những trừng phạt này, bị quả báo trong tình yêu tội lỗi và bắt đứa nhỏ vô tội còn là một hòn máu đỏ phải trở thành trẻ con không cha...

 

Người ta chạy ra nhắc khéo, bảo tôi phải đi để họ bán, trông tôi nhếch nhác quá chăng?

 

Về đến nhà. Mọi đồ vật đều khiến tôi phát điên, ở đâu cũng đều có hơi thở của anh ta, ở đâu cũng vang tiếng nói, ở đâu cũng đầy những hạnh phúc, cũng đầy tiếng cười. Tôi vung tay đập phá, tiếng đồ đạc đổ vỡ, tiếng li tách rơi loảng xoảng trên sàn như tiếng tim tôi đang chịu đựng. Lại đau, cơn đau đầu kéo đến hành thân xác này, khiến nó càng vật vờ hơn, tôi ôm đầu khóc thảm thiết.

 

Tội tôi lớn đến vậy sao? Tôi phải chịu cho sự nông nổi và mù quáng của mình nhiều đến vậy sao?

 

Không chịu được. Có một suy nghĩ lóe lên trong đầu, tôi vội xuống bếp và khi đi lên, trên tay đã cầm sẳn một con dao sắc nhọn, dường như cơn đau lan rộng trong người đến nổi tôi muốn chấm dứt nó...với cách nhanh nhất. Vài giọt máu nhẹ chảy, rồi bụng tôi bảo đau khẽ.

 

"Con không muốn chết với mẹ à? Nếu sinh ra con sẽ không...có cha đâu, con yêu"

 

Tôi nói khó nhọc, thật đau đớn quá, đứa con tội lỗi của tôi...nó không muốn phải chết.

 

Ba ngày sau, tôi biến mất khỏi thành phố ấy. Một cách nhanh chóng và gọn lẹ nhất, không một vết tích...chỉ để lại trong một căn hộ...tấm bưu thiếp trắng, trong đó ghi vài từ bằng bút đỏ:

 

"Trên đời này, người hạnh phúc nhất là anh.Còn hai người yêu anh là hai người bất hạnh nhất"

 

---------------

 

Hôm nay, đã năm năm từ ngày ấy, thời gian thấm thoát trôi đưa, tôi một mình với đứa con trai nhỏ đáng yêu của mình. Đã trải qua không ít những mối tình vụn vặt, cũng có nhiều người bảo rằng họ yêu tôi, nhưng đến khi tôi hỏi: "Anh có thể yêu luôn cả con em không?" thì tất cả đều trả lời một cách gượng gạo. Có lẽ, trái tim họ không đủ rộng và bao dung để cho đứa con bé bỏng của tôi được gọi một tiếng cha.

 

- Mẹ

 

- Sao hả Ti của mẹ?

 

- Lúc trước ba yêu mẹ như thế nào?

 

- À...Ba yêu mẹ...như mẹ yêu Ti của mẹ vậy đó?

 

- Ủa..vậy mẹ yêu Ti như thế nào? _ Cặp mắt của cậu con trai tôi căng tròn ra, tỏ vẻ háo hức lắm.

 

- Mẹ yêu Ti nhất thế giới này.

 

- Vậy ba yêu mẹ cũng nhất thế giới hả mẹ?

 

- Ừm...

 

- Vậy sao ba lại bỏ mình hả mẹ?

 

- ..Không có đâu. Ba ở trên kia, ba luôn dõi theo mẹ con mình, đêm đêm, ba hay thì thầm rằng ba yêu cu Ti lắm.

 

Tôi chỉ tay lên bầu trời, và nói ba nó đang ở đó, tôi muốn con tôi có những suy nghĩ tốt đẹp về cuộc sống, cũng như về người cha mà có lẽ suốt đời này có sẽ không thể gặp.

 

- Mẹ. Vậy ba là thiên thần rồi, cô giáo con nói những ai được sống trên trời đều là thiên thần hết.

 

- Ừm...Ba Ti là thiên thần.

 

- Ứ ừ, con cũng muốn là thiên thần giống cha cơ.

 

- Ti của mẹ, vừa sinh ra đã là thiên thần tuyệt vời nhất của mẹ rồi.

 

- Thiệt hả mẹ? Ti là thiên thần, Ti là thiên thần...

 

Thằng nhỏ nhảy ra khỏi vòng tay tôi, chạy khắp xóm khoe với bạn bè rằng mình là thiên thần, cười giỡn nô nức. Phải chăng đây là hạnh phúc của tôi? Con tôi sẽ là Thiên thần, dẫu rằng mẹ nó chỉ là mảnh ghép của một linh hồn ác quỷ.

HBNY all <3 :*

 

Bn so nhiều =)) :">

  

P/s: Trái tim ngục tù ...=))

 

Em yêu a..

 

Yêu anh tới ngàn thu =)))))))))))) ♥♥♥♥

file 3

 

n~ tia nắg sớm, ấm áp cố gắng len lỏi qa khug cửa kín và miếg rèm mỏg ... làm ság mừg lên căn fòg của đôi vợ c` trẻ :">

 

nel vẫn đắm mình trog jấc ngủ say, còn mèo, a đã thức dậy từ lúc nào, tay chốg đầu , ánh mắt hướg về gương mặt ngây thơ của nel đag ngủ ... trôg khuôn mặt nel lúc này còn trẻ con qá... trog suy nghĩ mèo...nel mãi là cô gái bé nhỏ và ngốk ngkếk trong trái tim ank :)))

 

mèo muốn đánh thức nel = 1 nụ hôn lên đôi môi sưn sắn of nel!~

n* k... mèo qên là mình chưa đánh răg :">

 

mèo đag đánh răg thì có đôi bàn tay nào nó ôm ngang bụng anh.... tkì za đó là nel, nel vẫn jữ kái hình thể đấy từ tối hôm qa ..nel bị đánh thức bởi tiếg chim hót ngòai kia .... !~

 

nel thổi nhẹ vào sau gáy anh.......dùg đôi bàn tay vuốt dọc sốg lưg dài và thẳg of anh......mèo vội súc miệg, lau mặt.......và mèo biết rằg...........đây là sự khởi đầu cho 1 cuộc ân ái mới.....

 

2 người đối mặt........mèo hơi bị kíck thík....2 tay mèo ôm eo nel và kéo mạnh về fía mình......... nel ckới với lấy tay kéo ngang chiếc rèm thứ 2 như cố gắng hạn chế nhất ánh ság từ bên ngòai lẻn vào...... :">

 

1 nụ hôn mạnh mẽ và rạo rực nhất đến vs nel .... nel chưa bao jờ kảm nhận đc. kái hôn mạnh đến như tkế..........

2 người nằm ngả za ckiếc jường, cơ thể nel thoang thoảng mùi hương đặc biệt, làn da nel mát rượi áp chặt lên cơ thể hừng hực của mèo. Mèo ngay lập tức cương cứg, và nel không bỏ qa để nắm lấy nó .......!~

mèo nhắm mắt và kảm nhận cơn rùng mình ham muốn đang chạy khắp cơ thể anh.... mèo kéo sát cơ thể nel, mơn trớn lên bầu v** cương cứg...!~

nel ngậm chặt môi mèo......lưỡi nel luồn vào miệg anh...mèo như cố nuốt chặt kái lưỡi ẩm ướt và mềm mềm của người con gái, xoắn chặt nel trong 1 nổi đê mê khó tả ........ =))))) :">

 

cuộc ân ái nồg nhiệt lại diễn za.

nel bất jác cảm thấy mèo mãnh liệt hơn tối hôm qa

mèo hừng hừng như một đốg lửa trực fun trào...

 

mặt mèo đỏ ửng, sự sung sướg đang chạy dài trong cơ thể của đôi v c`.

 

hùng hục.............!~ =))

 

2 ng` làm tình khá lâu, mỗi lúc một sung sức và sung sướng hơn và dường như k thể dừng lại đc. nữa :">

 

1'

2'

...

 

30'

và hơn tkế....

 

Mệt lừ !~

nel vs mèo thở dài...

hơi thở nhẹ và nồg ấm thoát za trog ánh ság mặt trời rọi mạnh của buổi trưa.!~

 

Một nỗi đê mê dễ chịu lan tỏa khắp căn fòg ...

Tay trong tay...

cơ thể cuốn lấy cơ tkể...

họ chìm đắm trong jấc ngủ tuyệt vời =))))

  

file 4

 

Sau đám cưới, vc nel quyết định sắp sếp công việc và đi tuần trăng mật ở nha trang 8->

Đây chính là thời điểm h.p nhất trong cuộc đời vc của 2 người.

Sáng hôm ấy, 2 vc nel và meo cùng nhau lên đường, đến tối thì đến nơi, 2 người quyết định đi ngủ để tối ra biển ngắm hoàng hôn…!~

Trong ánh hoàng hôn rực rỡ của buổi chiều tà… có 1 đôi nam nữ đang tay trong tay chạy hướng về pía biển, trông họ đẹp và như toát lên sự căng tràn sức sống của 2 cơ thể, đang nẩy nở…

Meo mặc 1 chiếc sịp con con. như chỉ để che cái j` cần che thôi, còn tất cả…

bộ ngực rắn chắc, cặp lưng thon dài quyến rũ… mà bao lần, Nel chỉ muốn ddc ôm nó, nằm trên đó mà ngủ mãi ko thôi…

cánh tay rắn chắc, cặp giò vạn vỡ… tất cả điều đó làm meo ko thể thua trong 1 cuộc đấu sức nào… nhất là những cuộc ái ân vs cô v trẻ…!~

Nel bây h đang ngồi trên mặt cát…

từng đợt sóng mát lạnh đang mơn man trên cơ thể cô… cặp chân thon dài đang vắt chéo lên nhau, nửa kín nửa hở cái qần lót nhỏ xinh…

đi lên trên 1 tý, là đôi gò bồng đào căng tròn, trắng ngần, đang nhô lên ngập xuống theo nhịp thở như những đợt sóng kia, nhìn Nel đẹp lạ lùng….

Meo như gen vs sóng… sóng ddc vuốt ve nel và meo cũng muốn thế….!~

Bai~ biển vắng lặng… ko một bóng người… giờ đây chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào và ánh hoàng hôn buông xuống…!~

Meo tiến đến bên nel… đặt lên môi v mình 1 nụ hôn nồng cháy…

2 người như đang chìm đắm vào thế giới của riêng mình… tay meo mơn man trên khắp cơ thể nel… như có 1 luồng điện chạy qa… nel bắt đầu cương cứng… bầu v*** nhô cao cọ vào cơ thể meo, tạo cảm giác đê mê khó tả…

meo luôn tay xuống dưới,cởi cái j cần cởi… nel mặc buộc dây nên chuyện này ko có j` là khó… 2 cơ thể ấm nóng đang quấn lấy nhau…

meo dễ dàng đi vào nel… nhẹ nhàng nhưng ko yếu đuối… nel ngửa người ra pía sau… mắt nhắm ngiền… tận hưởng cảm giác sung sướng đang lan trên khắp cơ thể…

meo vừa làm.. vừa hôn khắp bộ ngực căng tròn của nel… giờ đang ngẩng cao đầy kiêu hãnh… 1 bên tay meo xoa bóp…1 bên ddc ngậm chặt bằng bờ môi nhiệt huyết của meo…

sự sung sướng lên đến đỉnh điểm… meo khẽ rùng mình và póng vào nel thứ nc’ nhớt và ấm nóng…

meo nằm gối đầu lên ngực nel… từ từ đi ra…

2 người nằm bên nhau… tận hưởng chút dư âm của cuộc ân ái… cùng hướng lên bầu trời… nơi bình minh đang lên chói lọi…!~

   

còn nữa =)

   

written by nel vs na =))

 

- Em yêu anh nhiều lắm!

    

- Giá như em đừng yêu anh nhiều quá, chỉ yêu anh vừa đủ thôi…

    

…………………………

    

Đó là lời tôi nghe người yêu nói sau khi đã khóc cạn nước mắt vì anh ấy.

    

Người tôi yêu là một người tốt, hoàn toàn không phải một kẻ xấu xa hay ỷ lại gì.

    

Anh ấy yêu tôi rất nồng nàn và cuồng nhiệt.

    

Nhưng sau tất cả sự nồng nàn, cuồng nhiệt và say đắm mà anh ấy trao cho mình, tôi lại tự tay đâm chết dần những cảm xúc ấy.

    

Anh ấy nói đúng, giá như tôi đừng yêu anh ấy nhiều quá, chỉ yêu vừa đủ thôi, thì tôi đã không phải khóc nhiều như thế này. Khóc trong cô đơn, khóc trong tuyệt vọng, khóc trong sự ghẻ lạnh và khóc trong vô vàn sự tủi nhục đơn côi.

    

Chỉ có một mình tôi còn lại sau rất nhiều dâng hiến, chỉ còn lại một mình trong bóng tối với sự sợ hãi lớn lao bao trùm thân thể. Tôi bắt đầu hủy hoại mình. Hủy hoại bản thân để quên đi những cơn đau đang bóp nghẹt.

    

Nỗi đau chồng chất lên nỗi đau, rất nhiều nỗi đau tâm hồn đang cắn vào thể xác. Những nỗi đau ám ảnh làm con tim tôi trở nên nhễ nhãi máu… Những cơn đau dồn dập bóp lấy trái tim non yếu ấy… Và cắn xé thân hình bé nhỏ của tôi.

    

Tôi không còn nhận ra mình nữa, tôi chỉ biết một đứa con gái nào đó, trong hình hài bệ rạc này, đang cắn cho cánh tay của mình chảy máu. Răng nó lún sâu và da thịt, và nước mắt nó thấm đẫm những vết thương.

    

Để giảm đi những nỗi đau tâm hồn hơn cả thấu xương buốt thịt, tôi chỉ còn biết một cách duy nhất thôi là tự cắn xé tấm thân này.

    

Tôi sợ cô đơn, rất sợ cô đơn…

    

………………………………..

    

Năm tôi 15 tuổi, tôi yêu một người con trai hơn mình 2 tuổi. Anh ấy là mối tình đầu của tôi, rất lịch lãm, đẹp trai, phong trần và quyến rũ nhưng vẫn chỉ là một… thằng bé.

    

Từ "thằng bé" giải thích rất nhiều điều về một người đàn ông. Đó là tò mò, ham hố, nông nổi, thiếu suy nghĩ trong hành động và vô trách nhiệm trong việc làm.

    

Nếu một "thằng bé" được giáo dục tốt sẽ sợ hãi những hậu quả tai hại sau khi nó nhìn thấy việc mình làm thực sự tệ.

    

Nhưng tôi không yêu một "thằng bé" được giáo dục tốt, tôi yêu một thằng bé được giáo dục tồi, hay đúng hơn là một thằng bé vô giáo dục. Nó cảm thấy hả hê với những "hậu quả" và luôn xem đó là "thành quả". Nó cợt nhả với nỗi đau nó gây ra cho người khác và lấy làm sung sướng với những việc không tốt mà mình làm. Nó là một "‘thằng bé" quá đà trong cảm xúc và hung hãn trong hành động.

    

Phụ nữ xấu thì quyến rũ, đàn ông xấu thì hấp dẫn.

    

Phụ nữ xấu quyến rũ đàn ông tồi. Nhưng đàng ông xấu lại hấp dẫn phụ nữ tốt.

    

Thế nên, lần lượt rất nhiều người sa vào lưới tính của thằng bé 17 tuổi. Bởi những cô bé 15 tuổi thì không biết nhiều và cũng chẳng biết điều, chỉ biết yêu và ngu ngốc ngớ ngẩn với tình yêu đó.

    

Chưa kể cái con bé 15 tuổi đó lại là một đứa ngu ngốc bất kể tuổi tác như tôi.

    

Tôi không thể kể chi tiết rằng người yêu tôi khi đó đã cưỡng hiếp tôi như thế nào, bởi vì thực sự thì đó có được xem là hành vi cưỡng dâm hay không thì tôi cũng hoàn toàn không rõ nữa.

    

Tôi chỉ biết rằng lúc đó, tôi cũng chẳng phản ứng gay gắt lắm với việc người đó đè lên người mình cho dù rất khó chịu, thậm chí ghê tởm và cảm giác đau đớn. Tôi không phản kháng vì tôi sợ. Không phải sợ cha mẹ biết, không phải sợ thầy cô hay, không phải sợ bạn bè cười, không phải bởi vì sợ bất kỳ người nào trên thế gian này. Mà đơn giản chỉ bởi vì tôi sợ, nếu tôi phản kháng, người ấy sẽ bỏ tôi mà đi. Tôi sẽ sống sao trên cuộc đời này nếu thiếu đi người ấy?

    

Tôi biết người ấy đã làm như thế này, không chỉ với một mình tôi mà còn với nhiều đứa con gái khác nữa.

    

Đó là trải nghiệm.

    

Con trai mới lớn cần thật nhiều trải nghiệm. Tôi đã cố gắng "lừa đảo" suy nghĩ của mình như vậy. Thật may mắn, tôi đã "lừa đảo" bản thân rất thành công… để nhịn nhục một thằng đàn ông khi bản thân tôi còn quá bé nhỏ.

    

Sau này, tôi luôn nói với những đứa em nhỏ tuổi hơn mình rằng, người đàn ông đầu tiên, mối tình đầu của một người con gái rất quan trọng. Bởi mối tình đầu ảnh hưởng vô cùng lớn lao tới tư duy và suy nghĩ của đứa con gái đó về tình yêu và về đàn ông.

    

Và bởi vì, tôi đã có một khởi đầu lệch lạc, một mối tình đầu tệ hại với một người đàn ông ích kỷ, nhỏ mọn, lăng nhăng và xấu xa, nên tôi đã có một sự trưởng thành sai lầm, một nhận thức sai lầm về tình yêu và cái nhìn méo mó về đàn ông. Song. tôi luôn xem điều mình nhìn nhận là chân lý. Bởi vì đàn ông đều tồi và tình yêu nào cũng sẽ như thế, nên tôi chấp nhận nó, không phản kháng nó.

    

Quay lại với người yêu đầu tiên của tôi, cái người đã làm tôi đau đớn không chỉ một lần mà rất nhiều lần trong suốt thời gian nửa con nít nửa thiếu nữ ấy, anh ta đã bỏ tôi rất sớm sủa. Nhưng thời gian tôi yêu anh ta không dừng ở khi anh ta bỏ tôi… Nó kéo dài, rất dài rất dài sau đó….Thời gian được tính bằng… hàng năm ròng.

    

Tôi cứ âm thầm yêu người đó, dõi theo người đó, lo lắng cho người đó và đợi chờ người đó.

    

Khi nghĩ lại, tôi bỗng thấy mình giống như một cái máy thủ dâm tự động.

    

Một người bạn của tôi ở Hawaii có lần khoe với tôi rằng, ở đó, người ta mới lắp một loạt các máy thủ dâm tự động tại nhà vệ sinh nam. Mỗi lần "giải quyết nhu cầu sinh lý" ở cái máy này thì người dùng sẽ phải trả vào máy 1 đô la. Bạn tôi gọi cái máy đó là thứ kỳ diệu dành cho mấy thằng vô gia cư và ăn mày.

    

Sau này, khi nghĩ tới người yêu đầu tiên, tôi luôn thấy anh ta là ănn mày, còn tôi là cái máy thủ dâm tự động nằm trong nhà vệ sinh đó. Thật khốn khổ khi yêu một người mà hoàn toàn lập lờ không biết anh ta có yêu mình hay không. Bởi vì đàn ông nói yêu khi đang lên "đỉnh" thì là điều không tin được. Anh ta chỉ nói yêu tôi được mỗi lúc anh ta sướng.

    

Có chúa cũng chẳng biết vì sao tôi yêu một người đàn ông chỉ đến với tôi vì tình dục, và đến với hàng chục con khác cũng chỉ vì cái tương tự như thế thôi.

    

Nhưng tóm lại, tôi đã rất yêu anh ta… Một tình yêu mà tôi nghĩ rằng mình chẳng thể dứt ra.

    

……………………………………

    

Nhưng tôi vẫn dứt ra được.

    

Nói như thế quả thực chẳng chính xác lắm.

    

Bởi tôi không tự dứt ra được.

    

Mà là anh ta dứt tôi ra và vứt tôi đi bằng được.

    

Anh ta đính hôn.

    

Và tôi chôn chân trong nỗi đau đó một cách đớn hèn.

    

Trời mưa, sấm chớp đùng đoàng. Tôi đứng với nỗi đau hé miệng toang hoác, xót xa vô bờ bến dưới cơn mưa như trút nước và khóc… Khóc trong câm nín để nước mưa hòa tan nước mắt tôi.

    

Anh ta biến mất khỏi cuộc đời tôi như chưa bao giờ xuất hiện, chỉ để lại một câu nói còn y nguyên hình vết chém rằng: "Anh yêu cô ấy!". Khi đó tôi 20 tuổi.

    

…………………………………

    

Trong một thời gian ngắn tôi cặp kè với rất nhiều người đàn ông. Ngoài yếu tố ngoại hình tôi không quan tâm nhiều lắm về phẩm chất. Bởi đối với tôi, đàn ông hẳn là không có một phẩm chất nào cần phải tìm tòi và đáng xem trọng. Dù ngoại hình khác nhau, cách cư xử và thể hiện khác nhau, thì chúng vẫn có chung khá nhiều điểm tương đồng: máu lạnh. dã man. lăng nhăng và lăng loàn đĩ thõa.

    

Tôi không có khái niệm đàn bà là đĩ. Nhưng tôi có khái niệm thằng đĩ thằng phò.

    

Đàn ông được tôi xem là con người thì chẳng có thằng nào cả. Bố tôi thì tôi xem là bố, anh em thì tôi xem là anh em, tôi không gọi họ là đàn ông, thế nên tuy họ giống đàn ông, nhưng họ không phải đàn ông với tôi, nên họ vẫn là con người.

    

Thực ra, không phải là tôi không muốn yêu, mà không một người đàn ông nào cho tôi cơ hội để yêu họ. Họ có những hành động quá đà, có những biểu hiện khiếm nhã và cả cách cư xử lố lăng, trong khi tôi thì yếu ớt trong niềm tin, thiếu thốn trong hy vọng và kỳ thị ở đàn ông.

    

Và rồi, để có được cái gọi là tình yêu, tôi cũng đã chấp nhận một người, chấp nhận đến cam chịu tất cả những nỗi đau mà sau sự chấp nhận đầu tiên ấy, người đó liên tiếp giáng xuống đầu tôi.

    

Tôi không biết đàn ông nghĩ gì, tôi chẳng hiểu họ được bao nhiêu. Tất cả những gì tôi biết là chiều chuộng họ và cam chịu họ.

    

Tôi bị người yêu sau này của mình đánh rất nhiều bởi vì tôi… nói quá ít. Bởi vì tôi…. luôn mỉm cười. Bởi vì…. tôi thánh thiện đến mức giả tạo ( theo cách mà anh ta thấy ) và tôi còn bị đánh bởi vì… tôi không hề phản kháng.

    

Rồi tôi bị người yêu cắm sừng vì… không biết cách ghen tuông. Tất nhiênn rồi, làm sao tôi ghen được khi tôi luôn nghĩ đàn ông hiển nhiên phải lăng nhăng như thế.

    

Thật lạ lùng đúng không? Số phận thật lạ lùng và cuộc đời thật quá nhiều thứ quái gở!

    

………………………………………..

    

Có một thiên thần đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy nhơ nhuốc đó, kéo tôi ra khỏi đám bùn đen không cảm xúc của những chuỗi ngày tăm tối nọ.

    

Có một thiên thần đã làm việc mà tưởng như chẳng thần thành nào làm được, đó là thắp sáng lên trong tôi ngọn lửa về một thứ tình cảm thiêng liêng đã lụi tàn và niềm tin vào những người đàn ông tốt.

    

Tôi không còn gọi đàn ông là thằng đĩ thằng phò, không còn xem họ như đám súc vật nữa….

    

Anh ấy, thực sự đã làm được một điều kỳ diệu đối với cuộc đời tôi.

    

Anh ấy rất nhẹ nhàng, dịu dàng và lãng mạn. Rất ân cần chân thành và rõ ràng.

    

Tôi yêu anh ấy.

    

Tôi như được tái sinh.

    

……………………………………….

    

Nhưng rồi một ngày, anh ấy đến và nói với tôi rằng:

    

- Anh cảm thấy rất mệt mỏi!

    

Tại sao? Tại sao? Em yêu anh nhiều thế cơ mà. Em lo lắng cho từng centimet trên thân thể và tâm hồn anh. Em hiểu anh. Em biết anh muốn gì và luôn làm điều anh muốn.

    

- Đúng thế, anh mệt mỏi vì em yêu anh đến nỗi anh không thở nổi. Em quá tốt và quá yêu anh làm cho anhh không biết phải yêu lại em như thế nào. Làm cho anh mệt mỏi tới nỗi không biết phải yêu em ra sao.

    

………………………………………….

    

Tôi đã sai!

    

Có biết tôi sai từ đâu không?

    

Tôi sai từ việc dùng cách yêu người này để yêu một người khác.

    

Bởi vì tôi đã từng bị bỏ rơi, bởi vì tôi đã yêu người lăng nhăng và chẳng yêu mình. Nên vì thế tôi yêu người yêu tôi tha thiết bằng cách yêu kiểu "rút kinh nghiệm" từ những người trước của mình. Tôi sợ bị bỏ rơi trong khi anh ấy không hề như những người trước, chưa từng và không bao giờ có ý định bỏ rơi tôi. Nhưng nỗi sợ hãi mất đi anh ấy như những người trước, khiến tôi trói buộc anh trong quá nhiều sự quan tâm, ân cần và chu đáo.

    

Bởi vì người yêu cũ muốn tôi ghen. Yêu người tôi yêu tôi lại ghen mù quáng, trong khi anh không xem ghen là yêu, anh xem ghen là sự thiếu tự tin của tôi đối với bản thân mình.

    

Và nhiều rất nhiều điều sai tôi đã làm khi yêu anh nữa. Quá chiều chuộng anh khiến anh thay đổi bản thân mình. Tôi yêu anh quá nhiều làm anh yêu tôi chẳng được bao nhiêu với tốc độ điên cuồng vũ bão ấy. Anh cảm thấy anh thụt lụt và đơn độc trong tình yêu này…. Và anh mệt mỏi.

    

Khi một thứ quý giá bất ngờ tới với mình, ai chẳng muốn bao bọc nó thật kỹ. Nhưng một khi thứ quý giá đó không phải là một vật vô tri thì sự bao bọc đó sẽ làm cho nó không thể nào chịu đựng nổi.

    

Tôi buồn bã và thực sự đau đớn, từng lớp da của tôi như tróc ra khỏi thân thể vì cảm giác hoang mang không thể biết mình phải làm gì. Thực ra tôi vẫn trách anh, cho dù tôi có hiểu, nhưng trách cứ vẫn là bản tính của phụ nữ lắm điều.

    

Tim đau, ngực dẫy dụa khóc quằn. Nỗi sợ hãi gần như xâm chiếm và đánh bại hoàn toàn lý trí.

    

Nếu anh rời bỏ tôi, tôi sẽ không thể đi nổi con đường này. Niềm tin mới hôm nao được đốt cháy, sẽ vĩnh viễn chỉ còn lại tàn tro rơi rụng.

    

Tôi sợ tất cả những điều đó. Sợ hãi vô cùng cảm giác bó buộc của cô đơn. Đừng bao giờ yêu một người theo cách mà ta đã từng yêu một người… khác… Bởi vì làm như thế, ta sẽ mất người đó….

    

…………………………………

    

– Anh à, em sẽ không yêu anh nhiều quá, sẽ chỉ yêu anh vừa đủ thôi. Thế nên anh đừng rời xa em nhé!

    

- Không phải để em khóc, không muốn để em đau mà bởi vì anh luôn muốn ở bên em, không muốn rời xa em, nên anh mới nói ra cho em hiểu, để anh có thể yêu em nhiều hơn…

    

- Em sẽ không bỏ cuộc cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

    

- Em không cần phải cho anh biết điều đó…

    

- Oh, em hiểu…. Bởi vì… đôi khi… phụ nữ xấu xa mới là đàn bà quyến rũ!

    

…………………………….

    

Chúng tôi đã chọn cho mình một khoảng lặng. Một trạm nghỉ chân trên cả đoạn đường dài. Đầy rẫy những sợ hãi, học yêu một người ít đi, còn khó khăn hơn gấp nhiều lần phải yêu người đó nhiều lên…

    

Thả lỏng ra… và rồi nắm lại thật chặt!

    

…………………………….

    

– Anh rất yêu em

 

buồn qá v ta :(

CHAP 2

 

Dịp may cuối cùng đã đến. Thư kí riêng của Vân nghỉ việc, và cô được sắp xếp vào vị trí đó. Nhận được thư thông báo kể từ ngày mai cô sẽ trở thành thư kí chính thức cho Vân, cô như người sống trên mây. Mọi việc đang diễn ra xung quanh sao trở nên đẹp đẽ quá!

 

Bước chân đi như được gắn lò xo, cứ nhún nhẩy lạ thường. Cô mừng không phải vì được thăng chức thăng lương, cô mừng vì từ ngày mai cô sẽ được làm việc chung phòng với Vân. Ôi thì đủ các loại suy nghĩ nó giành nhau ập đến. Nào là khi Vân mệt cô sẽ nói gì, sẽ rót nước gì, khi hai người có thời gian rảnh hoặc khi nghỉ ngơi sẽ nói gì với nhau, Vân thích thư kí của mình ăn mặc thế nào, blah blah đủ thứ, 'nhộn nhịp' cả lên trong óc của cô.

 

Chiều đó cô tự thưởng cho mình bằng cuộc shopping hoành tráng, tay xách nách mang về nhà thêm mấy bộ đồ công sở, hai đôi giày và một chai nước hoa. Cái mùi nước hoa mà có dịp tình cờ cô nghe Vân nói Vân rất thích. Lương tăng đâu chưa thấy, chỉ thấy hụt mất khoản tiền to.

 

Sáng hôm sau, lần đầu tiên sau bảy tháng, cô tự tay bưng cà phê vào đặt trên bàn làm việc của Vân. Phòng làm việc của Vân khá rộng và thoáng. Một lớp kiếng thay cho bức tường phía sau lưng ghế Vân ngồi, nhìn ra có thể thấy được khoảng trời xanh rộng ngút ngàn, thỉnh thoảng có vài chú chim chao lượn điểm xuyết thêm cho những tầng mây trắng đang lững lờ trôi. Ngày mới thật đẹp và tốt lành!

Đúng chín giờ, Vân mở cửa bước vào:

 

- Good morning! Why did you come so early?

 

- Dạ. Em...

 

- Ủa, quên! Nói tiếng Việt đi. Chị quen miệng nói chuyện với người trước.

 

- Dạ. Em đến để coi có gì phải chuẩn bị không.

 

- Ừ. Cũng có gì đâu. Chỉ là thay người vào cái bàn cũ thôi mà. Sao? Cảm giác được lên cao hơn nó thế nào?

 

- Dạ... - cô bẽn lẽn cúi đầu. Không phải cô không trả lời được, mà vì... ánh mắt Vân đang nhìn cô chăm chú, đôi rèm mi khẽ chớp và nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, lần đầu tiên cô định nghĩa được hai chữ "thiên thần".

 

- Cô bé này sao hay mắc cỡ ghê nơi. Từ lần đầu chị gặp em cho đến bây giờ, mỗi khi em nói chuyện với chị toàn là "Dạ..". Nhìn chị dữ lắm hay sao mà không dám nói năng gì hết vậy nè?

 

- Dạ, không có mà.

 

- Không có thì nhìn thẳng chị mà nói chuyện. Chị không thích ai nói chuyện với chị mà mắt nhìn nơi khác đâu.

 

- Em... em xin lỗi - cô lấy hết phần bình tĩnh còn lại trong người ngước lên nhìn thẳng vào mắt Vân. Màu đen sâu thẳm trong đôi mắt ấy như hút cô vào khoảng mênh mông bất tận. Tay chân cô bỗng trở nên thừa thải và quấn ngược vào nhau.

 

- Sao? Chị hỏi nhìn chị dữ lắm sao mà không dám nói gì với chị hết vậy?

 

- Dạ, không. Chị có dữ bao giờ! Em...

 

- Vậy nhìn chị thế nào?

 

- Dạ... chị đẹp lắm! - cô lí nhí nói xong rồi cúi gằm xuống nhìn ngón chân.

 

- Haha. Thanks so much! So happy. Haha!

 

-................

 

- Chị trêu em thôi. Vào làm việc đi. Nếu có gì chưa bắt nhịp được thì cứ hỏi chị.

 

- Dạ - cô lóng ngóng bước vào bàn, tự nhủ với lòng phải làm việc tốt hơn gấp nhiều lần nữa.

 

Giờ ngồi đây chung phòng cô mới biết, sức làm việc và sự tập trung của Vân rất đáng nể. Ngoài những khi trả lời điện thoại, Vân đều chăm chú vào màn hình laptop, tay không ngừng hoạt động. Từng trang hồ sơ được duyệt qua với tốc độ nhanh và chính xác tuyệt đối.

 

Lắm lúc cô dừng tay, nhưng không dám ngẩng đầu, len lén nhìn Vân. Cặp chân mày hơi nhíu lại, ánh mắt căng thẳng, đôi môi khẽ mím chặt, thỉnh thoảng đưa tay bóp nhẹ vùng trán... cô thấy tim mình rộn lên những nhịp điệu yêu thương.

 

Cô muốn được đến gần nắm lấy ngón tay thon dài, và vuốt gọn lại những sợi tóc đang lòa xòa trước trán. Rồi cô sẽ xoa nhè nhẹ nơi vùng mắt để Vân có thể thả lỏng trong giây lát.

 

- My, mặt chị dính gì sao mà em nhìn dữ vậy?

 

- Dạ không có. Tại thấy chị Vân căng thẳng quá nên em...

 

- Ok. Làm việc tiếp đi!

 

Những lúc bị bắt gặp, cô thấy mình giống như tên trộm bị bắt quả tang, tim cứ

đập liên hồi mà trong lòng cứ nơm nớp lo sợ. Lo sợ điều gì!? - Chẳng biết! Lo sợ Vân sẽ tinh ý phát hiện ra điều 'bất thường' ở cô chăng? - Ủa, mà cô có làm gì sai đâu? Không lẽ, yêu một người cũng có tội hay sao? Mà chắc là có đấy, vì yêu mà không nói thì có tội với chính mình rồi còn gì!?

 

Trở thành thư kí của Vân được hai tháng, tình hình khá hơn được đôi chút. Dù sao cũng ngồi chung phòng, đâu lẽ nào không nói tới nhau vài tiếng. Ngoài sự chuyên nghiệp, học thức và từng trải, ở Vân còn có sự tinh tế và chiều sâu của tâm hồn.

 

Cô nhận ra được những nỗi niềm dấu kín trong ánh mắt sâu thẳm ấy, những nỗi niềm mà có lẽ không tỏ được cùng ai. Thương quá! Cô mong sao ít nhất được một lần cùng Vân sẻ chia mọi tâm tư. Có những ngày nhìn Vân xuống sắc vì mất ngủ, trong lòng cô quặn lên nỗi xót xa không lời. Tuy nhiên, chưa thân thiết nên không tiện hỏi điều cá nhân riêng tư, cô đành chôn dấu nỗi niềm đó thật sâu trong lòng.

Tháng này hợp đồng nhiều.

 

Cả hai bận đầu tắt mặt tối, nhiều lúc mệt đến mức không muốn mở miệng nói điều gì ngoài công việc, mong giải quyết cho êm xuôi để còn tranh thủ chút thời gian hiếm hoi mà nghỉ ngơi. Sau giờ ăn trưa, cô soạn tiếp cho xong bản hợp đồng. Đối tác lần này khó chịu, bắt bẻ đủ nơi.

 

- Thưa chị...

 

- Gì đó em?

 

- Có chỗ này em không rõ, chị có thể giúp em không?

 

- Ok, đem lên cho chị coi.

 

- Dạ, em đang soạn trên máy, chị có thể xuống nhìn dùm em?

 

- Ok.

 

Vân buông bút, đứng dậy xoay mình vài cái rồi bước xuống. Cô luôn thích nhìn Vân trong bộ đồ công sở. Vân cao ráo, dáng thon gọn, đường cong nào cũng thật tuyệt mĩ, vừa mạnh mẽ lại vừa duyên dáng. Sự phối ngẫu giữa hai điều trái ngược nhau lại mang đến kết quả rất tuyệt vời.

 

- Chỗ nào đâu em?

 

- Dạ, ở điều lệ này, em không biết viết sao cho rõ ràng nhất. - cô đưa bút chỉ vào màn hình và định đứng lên nhường chỗ cho Vân ngồi.

 

- Thôi, em ngồi đi, chị đứng được rồi. Sáng giờ có rời khỏi cái ghế đâu.

 

- Dạ!

 

Vân đứng phía sau lưng cô, nhoài người về trước. Vô tình, khoảng cách giữa hai người quá gần. Cô cảm nhận rất rõ ngực Vân đang tì sát lưng mình, cảm giác mềm mại và ấm nóng lan tỏa khắp lưng. Hơi thở Vân phập phồng bên tai, mùi nước hoa Vân xài thoang thoảng - chất xạ hương quyến rũ làm mờ mắt người muốn được yêu thương, hai gương mặt đang kề cận nhau, thật gần!

 

Bao nhiêu cảm xúc ập đến, quấn chặt lấy lý trí của cô và nhấn chìm nó vào góc kín nhất, không cho một cơ hội mỏng manh để nó lên tiếng chống đối. Giờ đây chỉ còn trái tim thống trị, nó đang lồng lộn lên trong lồng ngực đòi được yêu: "Cơ hội đến đây rồi, nằm trong tầm tay rồi, đừng để vuột mất, có nghe không?"

Trước mắt cô lúc này bao phủ bởi màn sương bồng bềnh, mờ ảo.

 

Những hình ảnh xung quanh mơ màng màu hồng ngọt dịu, mơ hồ tựa cơn mơ. Bàn tay cô cử động, nắm lấy những ngón tay đang di chuyển trên phím. Rồi bàn tay còn lại vuốt ve làn da mịn màng của gương mặt đang kề cận.

 

- Em... em sao vậy? - giọng nói êm ái đêm ngày mơ tưởng vang vọng xa xôi bên tai cô.

 

Cô nắm hai cánh tay của người đó đặt ngay eo mình, từ từ đứng lên, và xoay người ôm thật chặc.

 

- My... em sao vậy? - cô không nghe, không nghe gì nữa.

Bờ môi Vân ngon như trái táo chín đầu cành. Vị ngọt nơi đầu lưỡi thấm đẫm cả trái tim, cơ hồ như viên kẹo được ăn ngày thơ bé. Hơi thở Vân thật gần, nồng nàn như men cay. Cái cảm giác chếch choáng nữa say nữa tỉnh nâng cô bồng bềnh giữa giây phút lắng đọng của không gian và thời gian.

Tiếng gõ cửa kéo cả hai về hiện tại. Cô hoảng hốt buông Vân ra, ngồi phịch xuống ghế. Vân bước nhanh lên bàn làm việc ngồi nghiêm chỉnh, rồi lên tiếng:

 

- Come in!

Giant jade Buddha

 

The Buddha, including the surrounding lotus flowers and alabaster throne, is about 3.5 meters tall

 

The world’s largest jade Buddha statue arrived in the central seaside city of Da Nang, the first stop of its world wide tour.

The Jade Buddha for Universal Peace is the largest Buddha carved from gemstone-quality jade. It is also considered the most beautiful.

The 3.5-meter tall statue was carved from a rare boulder of translucent jade, dubbed “Polar Pride,” which was discovered in Canada in 2000.

The statue is modeled on the Siddhartha Gautama Buddha at the Mahabodhi Stupa in India's Bodh Gaya

Polar Pride is the world largest pure gem-quality jade boulder ever found, weighing 18 tons.

In late 2006, the rock was transported from Vancouver in Canada to Bangkok in Thailand, where 30 skilled artisans from Thailand, Nepal and Australia spent two years carving the statue.

The Jade Thongtawee Co., Thailand’s oldest and highly regarded jade factory, was in charge of the project.

“The Jade Buddha for Universal Peace” is being displayed at the Quan The Am Pagoda until March 15 for the annual festival of the pagoda, which falls on the 19th day of the second lunar month.

It will be on display in southern Ba Ria-Vung Tau Province, Ho Chi Minh City and southern Dong Thap Province until May 10.

The statue will later be welcomed by Buddhists in the U.S., Canada, Indonesia, New Zealand, Taiwan and other countries before being placed permanently at the Great Stupa of Universal Compassion at the Atisha Center in near the Australian town of Bendigo.

 

Trước hết, người ta muốn biết bằng cách nào để cưa xẻ tảng ngọc Polar Jade cứng chắc và nặng nhất thế giới (18 tấn), để dùng tạc pho tượng Phật Ngọc cao 3,5m, nặng đến hơn 4 tấn như thế? Ông Ian Green đến từ Úc, Chủ tịch Đại tháp Từ Bi ở Bendigo - người đưa Phật Ngọc vòng quanh thế giới - cho biết, việc xẻ ngọc trước khi tạc tượng phải thực hiện công phu, kiên nhẫn, chầm chậm từng chút một bằng lưỡi cưa kim cương trong ngót hơn 20 ngày.

Mỗi chi tiết mỹ thuật cần thể hiện sức diệu dụng và thần sắc của Phật (phần lộ ra bên ngoài) sao cho đúng với mô tả về 32 tướng tuyệt hảo trong kinh Đại Bát Nhã Ba-la-mật-đa. Nghĩa là từ tóc (vòng xoắn ốc) tới tai, mũi, cổ, và nhất là đôi mắt, miệng, hai vai, đỉnh đầu, vốn là những nơi Phật bất ngờ phóng hào quang để xoa dịu những bất hạnh của chúng sanh trên cõi đời và soi sáng những góc tối buồn thương nhất dưới địa ngục A-tỳ.

Cứ thế, qua 18 tháng ròng rã, tượng hoàn tất toát lên màu ngọc xanh và bóng sáng từ bi hiếm thấy: "Toàn thân đức Phật ngồi trên tòa sen trong tư thế Padmasana nghĩa là Liên hoa tọa, như các bạn thấy đó" - ông Ian Green nói. Riêng hai bàn tay tượng Phật Ngọc được tạo hình mỹ thuật, với bàn tay phải (thòng xuống chấm đất), các ngón tay sít sao úp vào phía trong, gần đầu gối bên phải, còn bàn tay trái (ngửa ra với các ngón hơi cong lên) đặt giữa hai đùi. Thủ ấn này gọi là Xúc địa ấn - theo nghĩa đen là "thủ ấn chạm mặt đất", tiếng Sanskrit: Bhumisparsa Mudra - ông Ian Green giải thích nhanh.

Nhưng Xúc địa ấn vẫn rất lạ đối với nhiều người, vì họ thường quen chiêm ngưỡng các tượng Phật trong tư thế Ấn đại định (hai bàn tay đặt lên nhau và hai ngón cái chạm nhau, đặt giữa hai đùi), hoặc Ấn thiền định (tay trái chồng lên tay mặt, mười ngón đều duỗi thẳng). Ấn đại định, thiền định như trên thường thấy thể hiện qua nghệ thuật tạo hình ở các tượng Phật đang thờ trong nhiều ngôi chùa lớn của TP.HCM, biểu thị sức tự tại vô lượng của chư Phật, còn gọi: "tướng Định pháp giới". Còn ấn Xúc địa của tượng Phật Ngọc biểu thị điều gì?

Để tìm câu trả lời, chúng tôi tiếp xúc với hòa thượng Thích Quảng Hiển, Hiệu trưởng trường Cao trung Phật học kiêm Trưởng ban kiến thiết Đại Tùng Lâm Bà Rịa - Vũng Tàu - nơi vừa tôn trí tượng Phật Ngọc trong suốt tuần qua (21 - 26.3) trước khi cung nghinh về TP.HCM, và được biết: Tượng Phật Ngọc điêu khắc theo mẫu tượng Phật đặt trong Bảo tháp Đại Bồ Đề (Mahabodhi Stupa) ở Bồ Đề Đạo Tràng tại Ấn Độ.

Sở dĩ chọn mẫu tượng này vì đây là hình ảnh quen thuộc với phật tử khắp nơi trên thế giới và là tượng Phật nổi tiếng nhất vì hai điều: Thứ nhất, nơi đặt tượng (Bồ Đề Đạo Tràng - Bodh Gaya) là Phật tích quan trọng hàng đầu của Phật giáo - nơi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thành tựu đạo quả. Điều thứ hai, khi Đức Thích Ca Mâu Ni thành đạo, thiên ma kéo đến quấy nhiễu, Phật đã dùng Xúc địa ấn để ấn lên mặt đất, khiến vị Địa thần dưới lòng đất vọt lên.

Ác ma và quỷ thần trông thấy liền sợ hãi, tan biến, nên Xúc địa ấn còn có nghĩa là Ấn hàng ma phục quỷ. Ấn này biểu thị công năng khuất phục, làm cho các thế lực độc ác ma quái phải đầu hàng. Với ấn hàng ma ấy, tượng Phật Ngọc cho hòa bình thế giới (tên do Lạt-ma Zopa Rinpoche đặt) sẽ được chuyển đến khắp các quốc gia với mong muốn hàng phục ma chướng, ngăn chặn chiến tranh và những cuộc hủy hoại tàn phá chưa lường trước được.

Có người còn nói theo hình ảnh trên mạng và trên các tài liệu đang phổ biến hiện nay, thì hào quang của Phật Ngọc khi màu xanh biếc, khi màu vàng là sao? Chúng tôi đã gặp thượng tọa Thích Nhuận Trí, Chánh thư ký - kiêm Trưởng ban Phật giáo quốc tế của Giáo hội PGVN tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu và nghe giải thích: "Cùng với tượng là 3 vòng hào quang được thiết kế mỹ thuật kèm theo và rời ra. Một vòng màu xanh bằng ngọc thạch Nephrite.

Hai vòng còn lại màu vàng bằng chất liệu khác. Đến nơi đâu thấy bối cảnh thích hợp với màu hào quang nào sẽ đính hào quang màu ấy. Vì thế trong hình chụp khi màu vàng, lúc màu xanh khác nhau. Nhưng kỳ thực đều quy vào một mục đích giống nhau là tôn vẻ trang nghiêm của Phật Ngọc tùy theo quang cảnh và màu sắc chung quanh nơi đặt tượng".

Một tạo hình mỹ thuật quan trọng khác, cũng được tách ra, là phần đỉnh đầu của tượng Phật Ngọc, gọi là phần thể hiện tướng Nhục kế. Tướng này lộ ra phần thịt (nhục) nổi cao lên như búi tóc (kế), được kinh Đại Bát Nhã Ba-la-mật-đa mô tả "cao và rộng như vòm trời", còn theo kinh Quán Vô Lượng Thọ thì: "Nhục kế trên đỉnh đầu của Phật đẹp như hoa, trên đỉnh ấy có một bình báu chứa các loại ánh sáng màu xanh trắng đỏ vàng mềm mại, nhu nhuyến và có diệu dụng thấm đến trái tim của mọi sinh linh, kể cả cỏ cây và đất đá vô tình".

Để tạo hình nhục kế, các nhà điêu khắc hàng đầu đã lấy một khối ngọc nhỏ hơn nắm tay, cẩn trọng miệt mài thực hiện kỹ thuật điêu khắc tinh tế nhất, cho thành một khối riêng ngoài tượng. Khối này được trân trọng đặt lên đỉnh đầu tượng Phật Ngọc trước g