flickr-free-ic3d pan white

Cô Bé Hội An

Hội An chẳng là quê

Mà là hương, khổ thế

Quên quê, ai có thể

Hương ư, ôi dễ gì

Fephô, ta phe nào

Ôi, A di đà Phật

Cái phe toàn nước mắt

Chỉ phô toàn nỗi đau

Yêu ở đâu thì yêu

Về Hội An xin chớ

Hôn một lần ở đó

Một đời vang thuỷ triều

Xin chớ hôn gần bể

Từng đêm sóng đuổi người

Hồn ta hoá tượng Hời

Nửa khôn rồi nửa dại

“Anh là khỉ Chùa Cầu”

Mắng anh xong, em khóc

Hương chùa bay hương tóc

Mắng khỉ mà người đau

Thế rồi ta xa nhau

Anh lên đài Vọng hải

Tìm em mùa hoa dại

Hoa đấy, còn em đâu

Không cần gặp Thiên Tào

Đòi một đời hạnh phúc

Chỉ cần cùng nhau khóc

Một giờ trong Cao Lầu

1,158 views
2 faves
5 comments
Taken on July 17, 2012