flickr-free-ic3d pan white

1993

Trong cái mớ suy nghĩ hỗn độn của tôi bây h, những j còn lại về ngày xưa đã qua, chẳng rõ nét đến tường tận từng chi tiết nhưng lại là tài sản lớn nhất tôi còn giữ đc cho riêng mình...

Khi con ngta mỏi mệt, sự nhìn lại là cách tốt nhất để tìm kiếm nụ cười

Và lần nào làm theo như vậy, tôi cũng thành công.

Từng thứ từng thứ lần lượt chạy qua tâm trí tôi, gạt phăng cái đám lùng nhùng đang đè chặt lên dây thần kinh phụ trách khả năng tỉnh táo.

Tôi để lòng mình nhẹ bẫng đi trong những khoảnh khắc đó. Như thể chẳng còn bất kỳ vật cản nào đang chắn ngang tôi vs niềm vui cũng như sự thoải mái vậy!

Và tôi bỗng thèm, đc mang cái đầu của một đứa trẻ lên ba :)

 

Vì:

Ấu thơ trong tôi là: k buồn, k âu lo, k nghĩ ngợi

Ấu thơ trong tôi là: váy hoa, dép con thỏ, nơ hồng và làm điệu mỗi khi thấy máy ảnh giơ lên

Ấu thơ trong tôi là: nuông chiều, cưng nựng, dỗ dành, yêu thương

Ấu thơ trong tôi là: cô công chúa nhỏ của cả gia đình

Ấu thơ trong tôi là: khóc nhè vì k đc mua đồ chơi, vì k đc cho đi công viên, k đc cho xem hoạt hình mà thay vào đó là ăn hết bát cơm đầy và đi ngủ sớm

Ấu thơ trong tôi là: những mảng màu h đã mờ nhạt qua thời gian vậy mà mỗi khi nhìn vào vẫn khiến người ta nở nụ cười mãn nguyện

Nhưng....

Ấu thơ trong tôi cũng là: hạnh phúc mà h tôi chẳng biết tìm lại ở đâu.....

 

376 views
1 fave
0 comments
Taken on November 9, 2010