fl ế vãi raaaaaaaaa :)))
thôi kệ tự nhiên muốn up hìh qá :-j
muốn đc nói chuyện, đc lắng nge,.. nhưg mà k có ai hết
nên mới tự kỉ vậy nè :-j
có nhìu chuyện muốn nói lắm, nhưg k biết bắt đầu từ đâu..
bậy h là 1:22 am ngày 25/4
vâng, sáng t2 đóooo :))) tí nữa fãi ngủ, r fãi đi học
chìu chắc sẽ về sớm để thu xếp vài mấy món đồ lặt vặt nữa rồi đi chơi.
đi về qê ngoại..
thật mắc cười, mấy bữa thi k đc ngủ thì vẫn mặc kệ, cứ ngủ
kòn h thi xong rồi, đc ngủ nhưg lại k muốn ngủ, hoàn toàn là k hề buồn ngủ j hết. @@
đọc Rừng Nauy, tới 503 rồi, hay lắm ^^~
có mấy đoạn, Murakami viết y như những jì mình suy ngĩ trong đầu, dù hơi khác về cách nói (tất nhiên, ngôn từ của mình mà làm sao bằng nhà văn đc) nhưg thực sự ý mình là như vậy.
sao xung quanh toru wanatabe lại nhiều cái chết đến vậy? mình chưa đi đám tang lần nào, gia đình thì vẫn kòn đầy đủ, cả ông bà cố bên nội và ngoại. nói chung, tất cả những người mình đã gặp, đã qen biết thì đều có cơ hội gặp lại, chỉ tùy thuộc vào duyên số thôi. nhưng, năm lớp 2, có 1 bạn trong lớp do mắc bệnh nặng mà qa đời, thúy sang hay thúy san jì đó.. sau đó, cô chủ nhiệm lớp 2 lại tiếp tục chủ nhiệm mình năm lớp 4. mình để ý thấy cô có 1 lư hương nhỏ, cứ đến 1 ngày nào đó lại đem ra thắp nhang. mấy đứa bạn nói là cô cúng giỗ cho thúy sang(san). có những kí ức đeo bám não bộ mình 1 cách kì lạ, nhưg chỉ đến 1 giới hạn nào đó thôi. ví dụ như thúy sang. mình k thể nhớ đc là đã nói chuyện với bạn ấy lần nào chưa, nói những ji.. nhưng lại nhớ rõ hồi lớp 2, th bạn ngồi kế bên học rất giỏi, nhưg lúc kiểm tra chính tả, nó viết chữ "những" thành "nhẫn" rồi nhìn bài mình và sửa lại :)) nhưng bài văn đó là ji thì tuyệt đối k nhớ ra đc..
kái chết có thể đến đột ngột, nhưg k biết những ý định tự tử có như thế ko. đọc về kizuki, về chị của naoko, bỗng nhiên mình thấy sợ. k phải sợ kái chết, nhưg rất sợ về những ji kòn lại: gia đình. vì kái chết của kizuki với của chị mà tinh thần naoko đã phải chịu nhìu khổ sở đến vậy, đến phải vào cả bệnh viện tâm thần.. mình k muốn như vậy. và cách lựa chọn kái chết của họ cũng qá đớn đau. nếu tự tử, mình sẽ nốc thuốc ngủ. đó là kái chết nhẹ nhàng nhất mà mình biết. ^^
bỏ đi những kái 18+ thì Rừng nauy thật tuyệt vờiiiii
!!!!! : phải đọc Gatsby vĩ đại mới đc, nge ổng ca tụng nhìu qá :)))
nhưng ước ji đừng nói về ba kái chính trị nữa, nge chả thấm..